Cảnh tượng máu thịt bắn tung tóe khắp kho vừa rồi đã khiến gã sợ hãi đến tột cùng, gần như không còn dũng khí để bỏ chạy. Nếu không phải gã theo bản năng sử dụng khả năng dịch chuyển tức thời đặc biệt của mình, có lẽ gã cũng sẽ là một trong số những người bỏ mạng dưới họng súng laser và lưỡi hái cơ khí rồi.
May mắn thay, may mắn thay!
Gã đã thức tỉnh được siêu năng lực dịch chuyển tức thời.
Mã Đào cẩn thận nhìn bóng tối xung quanh, rồi phát hiện một góc khuất cách đó mười mét.
Nơi đó bị che khuất ba mặt, mặt duy nhất không bị che cũng rất khó bị phát hiện. Chỉ cần gã trốn vào đó, có lẽ gã sẽ sống sót qua đêm nay!
Mã Đào hít một hơi thật sâu, rồi lại kích hoạt năng lực dịch chuyển tức thời của mình.
Mỗi lần dịch chuyển, gã chỉ có thể di chuyển về phía trước ba mét, nhưng không sao cả, đến được góc khuất đó chỉ cần di chuyển ba lần là đủ, chỉ cần…
Ngay khoảnh khắc Mã Đào dịch chuyển lần thứ hai và chạm đất, gã bỗng cảm thấy một cơn đau dữ dội truyền đến từ l*иg ngực. Khi cúi đầu nhìn xuống, gã phát hiện cơ thể mình không biết từ lúc nào đã lơ lửng giữa không trung, xuyên qua l*иg ngực gã là một lưỡi hái cơ khí quen thuộc vô cùng sắc bén.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi chết, gã nghe thấy một giọng máy móc có phần hoa mỹ vang lên bên tai:
[Dọn dẹp hoàn tất.]
Lúc này, tất cả các Dũng Giả đang đứng bên cửa sổ trong Khách sạn Ký ức Hồng phấn đều kinh ngạc không nói nên lời khi nhìn thấy người máy bay cao trong bóng tối, hai tay biến thành lưỡi hái…
Tội phạm máy móc cấp D, xe Liêm. Nguyên hình: Xe tải dọn dẹp số 3.
Giá trị sinh mệnh: 1288/1300.
Hình ảnh hung tợn và lạnh lẽo của xe Liêm trong đêm tối đã gây ra tổn thương tinh thần to lớn cho tất cả các Dũng Giả đang vượt ải và cả những nhân loại đang theo dõi trực tiếp.
Không chỉ những người vượt ải mặt mày tái mét, thân thể run rẩy sau khi chứng kiến cảnh tượng đó mà cả phần bình luận trực tiếp vốn rất sôi nổi cũng im bặt.
“Đùa cái gì vậy chứ? Chắc là đùa thôi mà! Sao chúng ta có thể đánh bại được con robot đáng sợ như thế chứ? Đây không phải là cho chúng ta vượt ải mà là đẩy chúng ta vào chỗ chết! Mấy tên người ngoài hành tinh chết tiệt đó chỉ muốn chúng ta chết thôi phải không!”
Chú Tống, người đã chứng kiến toàn bộ sự việc từ cửa sổ căn phòng tầng trệt, cuối cùng cũng không kìm được mà hét lớn. Từ trước đến nay ông ta luôn là người ít nói, sau khi lập đội với Trương Mãnh, Kim Xán Xán và Miêu Miêu, ông ta cũng ít khi nói chuyện, mang hình tượng một người tuy không giỏi ăn nói nhưng lại điềm đạm thật thà. Lúc này ông ta đột nhiên la hét ầm ĩ khiến Trương Mãnh, Kim Xán Xán và Miêu Miêu giật mình.