Chương 9

Yêu Nguyệt cười có chút hư: “Nghe nói Đạo Nhất Chân Quân này là một khúc gỗ mục (người cứng nhắc, khó hiểu chuyện) vẫn chưa thông suốt, cứ thấy nữ nhân là như thấy cải trắng, có thể thấy ở phương diện tình cảm là một kẻ ngốc nghếch. Có lẽ chính vì vậy mà việc tu luyện của hắn mới xuôi buồm thuận gió đến tận giờ.”

“Vậy nên ngươi liền dùng tình cảm để khuấy động lý trí của hắn, khiến cuộc sống của hắn càng thêm rối loạn.” Vu Linh Nhi giơ ngón cái về phía nàng.

“Ta có biện pháp gì đâu, tên này dù trong tình cảnh như vậy vẫn có thể có bản lĩnh bình định, rõ ràng đáng lẽ là mệnh tầm thường vô vị, chỉ có thể ở dưới háng người khác mà thừa sủng, vậy mà lại có thể tạo nên thế lực riêng. Chẳng lẽ ta thật sự trơ mắt nhìn hắn bước lên ngai vàng ư?” Yêu Nguyệt bĩu môi, cũng là do Đạo Nhất Chân Quân này không bớt lo.

“Vậy ngươi liền sắp xếp ra một màn tình ái tục tĩu như vậy ư?” Vu Linh Nhi không mấy tán đồng.

“Ngươi thì hiểu cái gì!” Yêu Nguyệt lườm nàng một cái: “Đạo Nhất Chân Quân trên trời đối với mọi nữ tiên đều khinh thường, nhưng Tư Không Vân Sơ lại là kiểu người thiếu thốn tình cảm chuẩn mực. Nam nhân chính là thế đó, đừng thấy họ ngoài miệng nói khó nghe đến mấy, thật sự có một người dùng sinh mệnh yêu họ, họ liền thật có thể không bận lòng ư? Tục là tục thật nhưng để đối phó những nam nhân thiếu thốn tình cảm thì tuyệt đối hiệu quả.”

Yêu Nguyệt đến đối diện gương tìm chỗ thoải mái ngồi xuống: “Như vậy thì sau này dù hắn có được cả thiên hạ, ngồi ôm ba ngàn giai lệ trong hậu cung thì cũng vẫn phải ôm chặt một trái tim cô độc mà sống quãng đời còn lại.”

“Chậc chậc chậc, Tư Mệnh kia đưa người đến đây cũng chẳng biết là may mắn hay bất hạnh nữa.” Nghe nói từ khi Yêu Nguyệt tới, xác suất độ kiếp thành công của Thiên Đình thẳng tắp bay lên.

Lúc này trong gương đang diễn cảnh Tư Không Vân Sơ rút kinh nghiệm xương máu, đem mọi hận ý trút lên đầu Tiêu Quý phi – kẻ chủ mưu. Hắn nương nhờ người của Hoàng hậu mà đàn áp Tiêu gia một trận. Tiêu gia tự nhiên không ngồi chờ chết, hai gia tộc vốn đã giương cung bạt kiếm (căng thẳng) giờ đây mọi mâu thuẫn đều phơi bày ra ngoài. Mấy chục năm hỗn chiến khiến Tiêu gia và Tôn gia lưỡng bại câu thương (cả hai đều tổn thất nặng nề), còn Tư Không Vân Sơ lại nhân lúc này mà lôi kéo các quan thanh liêm, quan tốt. Khí tím trên người hắn đã ngút trời, ngay cả hai nữ nhân ngoài gương cũng cảm thấy bức bách.

“Không hổ là Chân Quân, thế mà chịu đựng nhục nhã bấy nhiêu năm trời, nằm gai nếm mật để rồi cuối cùng vẫn có được thiên hạ này. Haiz, lần lịch kiếp này của hắn có phải lại thất bại rồi không?”

“Người nghĩ chiêu của cô nãi nãi dễ phá đến thế sao?” Yêu Nguyệt cười lạnh, từ trên người rút ra một quyển mệnh số khác ném cho Vu Linh Nhi.

Vu Linh Nhi nhận lấy quyển mệnh số, ngần ngừ nhìn nàng một cái, rồi lật xem. Càng xem mắt càng trợn tròn: “Ôi vãi, ngươi còn có thể hiểm độc hơn nữa không? Đạo Nhất Chân Quân này chắc là đã ôm con nhà ngươi nhảy giếng hả!”

“Hứ, người làm rõ đi, ta đây chính là đang cứu hắn. Hắn lần này độ là Chân Quân kiếp, nếu không có đủ lòng dạ bao hàm thiên hạ thì làm Chân Quân gì cho ra trò. Ngươi biết có bao nhiêu Chân Quân không qua được kiếp này, cuối cùng chết thân tiêu đạo không?” Yêu Nguyệt cười nhạo.

“Vậy ngươi lại muốn xuống dưới làm loạn nữa à? Lần này tự chuẩn bị phúc lợi gì cho mình thế?” Vu Linh Nhi bĩu môi.

“Kia kìa, chính là cái này!” Yêu Nguyệt chỉ vào công thần lớn nhất sau khi Tư Không Vân Sơ đăng cơ, Lý Thừa Tướng – lão thần ba triều nổi tiếng cứng nhắc.

“Không phải chứ, già hơn cả Tư Không Vân Sơ nữa!” Vu Linh Nhi không tin Yêu Nguyệt là người có thể chịu thiệt.

“Đương nhiên không phải!” Yêu Nguyệt trừng mắt nhìn nàng một cái: “Là cháu đích tôn mới sinh ra của nhà ông ta, lớn lên thì đẹp trai phải biết, kiểu nho nhã cấm dục, gần đây ta khá mê kiểu này!” Yêu Nguyệt vừa nói, vừa xuân tình phơi phới nhìn em bé trong tã lót.

Vu Linh Nhi đưa một chiếc khăn lụa qua: “Lau nước miếng đi, hắn vừa mới sinh ra, muốn đem người ta xé ra ăn vào bụng thì còn sớm chán.”

Yêu Nguyệt ghét bỏ đẩy ra: “Không còn sớm đâu, chỉ là chuyện trong chớp mắt thôi!”