Trong khoảnh khắc tay trắng, Tư Không Vân Sơ rơi vào cảnh gian nan. Bởi không thể khống chế vận mệnh của mình, hắn chỉ có thể mặc người khác bắt nạt. Nếu hắn là người cam chịu thì thôi nhưng hắn chưa từng chấp nhận số mệnh. Tư Không Vân Sơ một mặt giao thiệp hai mặt với ba người kia, một mặt dựa vào sự sủng ái và mê luyến của họ mà âm thầm bồi dưỡng thế lực của riêng mình. Có thể nói hắn làm rất tốt, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã âm thầm nắm giữ một thế lực ngầm lớn.
Tư Không Vân Sơ và Lam Yêu Nguyệt lần đầu gặp mặt là ở tiệc tối hoàng cung. Lam Yêu Nguyệt điềm tĩnh, đoan trang, tựa như ánh trăng yên ả, khiến trái tim xao động của hắn được một khoảnh khắc bình yên. Lam Yêu Nguyệt cũng không nói nhiều, đa số thời gian chỉ yên tĩnh ngồi đó mỉm cười nhìn hắn. Cái đẹp của Lam Yêu Nguyệt tựa như ánh trăng đêm, tuy không rạng rỡ nhưng sẽ không như mặt trời chiếu rọi, khiến một thân dơ bẩn của hắn không chỗ che giấu. Hắn thích sự ở chung mang theo khoảng cách an toàn như vậy.
Chỉ là ngày vui ngắn ngủi, hành vi của hắn bị Tiêu Quý phi phát hiện. Để dập tắt ảo tưởng tình yêu của hắn, nàng hạ chỉ tứ hôn Lam Yêu Nguyệt cho Tư Không Vân Sơ. Tiêu Quý phi là người thế nào? Đó là một trong ba ngọn núi lớn trong lòng Tư Không Vân Sơ, là kẻ thù không đội trời chung. Ghét ai ghét cả tông chi họ hàng, Tư Không Vân Sơ cũng bắt đầu chán ghét Lam Yêu Nguyệt. Hắn thậm chí vô cùng mâu thuẫn khi nàng tiếp cận.
Dù Lam Nghênh Nguyệt và Yêu Nhi tương tự nhau nhưng Tư Không Vân Sơ thật sự ngu ngốc đến nỗi không phân biệt được sự khác biệt giữa họ sao? Ngày đó hoàng gia săn thú, hắn bị người hãm hại, thân bị trọng thương ngã xuống vách núi, Lam Yêu Nguyệt không hề nghĩ ngợi liền cùng hắn nhảy xuống. May mắn hai người mạng lớn, dừng lại trên đài cao của vách núi. Lam Yêu Nguyệt mặc kệ danh tiết mà băng bó vết thương cho hắn, ở bên hắn suốt một đêm, sáng hôm sau mới được người cứu lên.
Từ đó về sau, Lam Yêu Nguyệt bị kế mẫu ghẻ lạnh khắp nơi, cuối cùng lợi dụng gia quy đuổi nàng ra khỏi Lam phủ đưa đến biệt viện. Người của Tiêu Quý phi sắp chết còn muốn thêm một đòn, trực tiếp cho người đón Lam Yêu Nguyệt đưa nàng đến phủ Vương gia. Chuyện này càng khiến Tư Không Vân Sơ căm ghét không thôi, cũng chính vì thế mà mới cùng Lam Nghênh Nguyệt có quan hệ. Hắn chính là muốn cho nàng biết, hắn dù cưới khắp nữ nhân trong thiên hạ, cũng sẽ không cưới nàng.
Còn về Yêu Nhi và Lam Nghênh Nguyệt… Tư Không Vân Sơ cảm thấy mình rất dơ, không xứng với Yêu Nhi, có Lam Nghênh Nguyệt thế thân ở đó cũng coi như một sự an ủi. Đêm say rượu hôm đó chính là ngày hắn vì Lam Nghênh Nguyệt dưới ánh trăng mà định sính lễ. Tự cho là lấy cách này cáo biệt người mà hắn không xứng là Yêu Nhi, Tư Không Vân Sơ uống đến say mèm, về nhà lại ở trong hoa viên đυ.ng phải Lam Yêu Nguyệt. Hắn lầm Yêu Nguyệt thành Yêu Nhi, sáng hôm sau tỉnh dậy nhìn thấy người bên cạnh là Lam Yêu Nguyệt tất nhiên là ghê tởm muốn chết.
Nhưng Tư Không Vân Sơ ngàn vạn lần không ngờ, Lam Yêu Nguyệt và Yêu Nhi lại là cùng một người, hơn nữa mãi đến khoảnh khắc sắp chết nàng mới ném ngọc bội bên người Yêu Nhi cho hắn, để hắn biết sự thật.
Vu Linh Nhi ném hột trong tay xuống: “Chỉ số thông minh của Đạo Nhất Chân Quân này có phải có vấn đề không, nếu không thì sao Tư Không Vân Sơ lại ngu ngốc đến mức này?” Có thể lên làm Chân Quân tự nhiên không phải hạng người tầm thường, vì sao Tư Không Vân Sơ lại ngu ngốc đến mức mờ nhạt trong biển người như kia?
Yêu Nguyệt cười lạnh lùng: “Chỉ số thông minh và kiến thức là liên kết với nhau, xuất thân đối với EQ cũng có ảnh hưởng rất lớn. Dù Đạo Nhất Chân Quân có thông minh đến mấy, từ nhỏ đã bị thù hận và khuất nhục che mắt thì cũng không thể gây sóng gió lớn được… Huống chi…”