“Hứ, đây mà là đạo đức nghề nghiệp gì chứ!” Vu Linh Nhi nguýt nàng một cái.
“Ôi, chua quá chừng, đáng tiếc Ma giới các ngươi không có độ kiếp này nọ, không thì người cũng có thể học ta cách đi qua muôn vàn bụi hoa nhưng một ngọn lá cũng không dính vào thân!” Yêu Nguyệt ra vẻ cao thâm, phe phẩy ống tay áo.
“Ma giới chúng ta nào có lắm trò giống Thiên giới của các ngươi như vậy.” Vu Linh Nhi lười đáp lại, lại nhìn vào gương.
Sau khi Yêu Nguyệt chết, Tư Không Vân Sơ tính tình đại biến, vốn dĩ còn yêu sống yêu chết Lam Nghênh Nguyệt, còn chưa kịp động phòng đã bị ném vào địa lao của vương phủ, mặc kệ nàng ta khóc lóc gào thét thế nào Tư Không Vân Sơ cũng không thèm liếc nhìn nàng ta một cái.
Từ khi Tiêu Quý phi ban hôn cho Tư Không Vân Sơ, hắn dần xa cách Lam Yêu Nguyệt. Để gặp được hắn, Lam Yêu Nguyệt đành hóa thân thành Yêu Nhi bí ẩn, cách một dạo lại xuất hiện trước mặt hắn. Yêu Nhi tự xưng là người trong võ lâm, nghe đồn hoàng cung phồn hoa nên tới xem. Yêu Nhi đến vô ảnh đi vô tung (đi lại không dấu vết), dù trong hoàng cung thủ vệ nghiêm ngặt vẫn như vào chốn không người. Cái sự tự do tiêu sái ấy là điều mà Tư Không Vân Sơ luôn hướng tới.
Mỗi dạo, Yêu Nhi lại tới chỉ dạy hắn võ công, năm tháng dần trôi, tình cảm nảy sinh. Trong lòng Tư Không Vân Sơ, Yêu Nhi chính là làn gió tự do, trong sạch. Hắn thích nàng, thích sự tùy tính, thích sự thanh khiết của nàng. Có thể nói, trong hoàng cung hắc ám dơ bẩn kia, Yêu Nhi chính là ánh mặt trời của hắn, mang đến hơi ấm, xua đi mọi bóng tối.
Yêu Nguyệt một mặt lén lút gặp Tư Không Vân Sơ, một mặt lại mượn thân phận thật tiện lợi của mình để thay đổi lời nói, việc làm của Lam Nghênh Nguyệt. Dần dà, Lam Nghênh Nguyệt liền có vài phần tương tự Yêu Nhi. Yêu Nguyệt lại vô ý để lộ đủ điều giữa nàng và Vương gia. Nghênh Nguyệt vốn có dã tâm lớn, tự nhiên không bỏ lỡ cơ hội này, nhân lúc ra cửa dâng hương mà gặp được Tư Không Vân Sơ. Bởi khí chất rất giống, Tư Không Vân Sơ vừa nhìn đã nhận ra Lam Nghênh Nguyệt. Không cần phải nói, Yêu Nguyệt ở trong đó cũng giúp đỡ không ít.
Tư Không Vân Sơ cứ ngỡ cuối cùng đã tìm được hạnh phúc, lại chính tay hại chết cứu rỗi của đời mình, đả kích ấy hắn làm sao chịu nổi? Mỗi đêm, Tư Không Vân Sơ đều mơ thấy cảnh Yêu Nguyệt từ biệt trước khi chết, ngay sau đó là cái xác không còn sức sống, đen kịt như mực, thậm chí hắn còn mơ thấy cái xác ấy nắm một xác nhỏ, xác nhỏ ấy thê lương gọi hắn là phụ thân…
Chỉ là ngày tháng vẫn phải trải qua, là một hoàng tử bị vận mệnh áp bức, dù Tư Không Vân Sơ muốn thủ mộ Yêu Nguyệt cả đời, những người khác cũng không đồng ý. Không bao lâu, Tiêu Quý phi triệu Tư Không Vân Sơ vào cung. Nơi này còn phải nhắc đến kịch bản Yêu Nguyệt đã viết cho Tư Không Vân Sơ.
Bởi Đạo Nhất Chân Quân cả đời quá đỗi xuôi gió xuôi nước, Yêu Nguyệt liền viết cho hắn một đời bi thảm. Yêu Nguyệt cố ý chọn cho Đạo Nhất Chân Quân một thế giới từ thịnh vượng đi đến suy bại. Tư Không Vân Sơ từ nhỏ sinh ra trong hoàng thất, phụ thân sa vào sắc đẹp không màng triều chính, mẫu thân lại là một tiểu quý nhân (cấp bậc thấp trong cung) không được sủng ái, nếu không phải vì sinh ra hắn, e rằng ngay cả phong vị quý nhân cũng chẳng có.
Vì Hoàng đế vô dụng, toàn bộ triều chính đều nằm trong tay hai đại quyền thần: một là gia tộc đương kim Hoàng hậu, một là gia tộc Tiêu Quý phi. May mắn vì hai nhà chế ước lẫn nhau, hiện tại chưa xuất hiện tình huống thay đổi triều đại. Tư Không Vân Sơ từ nhỏ đã xinh đẹp, tập hợp ưu điểm của phụ mẫu. Vốn dĩ nếu ở thời thịnh thế, hoàng tử như hắn tuyệt đối có thể giữ thể diện hoàng gia nhưng mệnh hắn không tốt, sinh ra trong thời loạn.
Trước kia Yêu Nguyệt đã nói, năm Tư Không Vân Sơ mười tuổi, bị phụ hoàng sắc dục hun đúc mà bạo cúc, từ đó về sau liền sống dưới bóng ma của phụ hoàng. Chuyện này chưa kể, tình nhân mà Lâu Khoáng Hoàng hậu và Tiêu Quý phi trộm nuôi cũng đều ra tay với hắn. Hoàng tử nhỏ không quyền không thế, lại xinh đẹp, cứ thế rơi vào tay của ba người kia. Dù mẫu thân hắn nhìn thấy hắn đau khổ cũng không có năng lực bảo hộ hắn, cuối cùng u uất mà chết.