Chương 6

Vu Linh Nhi vừa lật xem vừa cười nói: “Ta thấy ngươi lại đang ghen ăn tức ở đó à? Ngươi chính là không ưa nhìn người khác hơn mình. Ta thật sự không hiểu nổi, người tốt hơn ngươi thì đầy đường, còn người không tốt bằng ngươi thì đếm trên đầu ngón tay, ngươi cứ đi gây chuyện lung tung, không sợ mệt chết ngươi sao!”

Yêu Nguyệt thờ ơ lại cắn một miếng tiên quả: “Cho nên ta mới “trả thù” có chọn lọc chứ, ai bảo đám xúi quẩy này lại rơi vào tay ta chứ! Đáng đời hắn hạ phàm lịch kiếp (xuống trần trải kiếp nạn) lại còn xui xẻo rơi vào tay ta.” Yêu Nguyệt cười tà ác: “Chân Quân đó, đời này ta còn có thể gây họa thêm mấy vị Chân Quân!”

Vu Linh Nhi bĩu môi: “Đừng nói nữa, loại con cưng của trời như vậy ta nhìn cũng thấy bực mình. Trời cao tạo ra người như thế để làm gì cơ chứ? Để làm nhục những kẻ có tư chất tầm thường, khốn khổ như chúng ta sao?”

Yêu Nguyệt bĩu môi cười: “Người như vậy được Thiên Đạo nuông chiều mà kiêu ngạo nhất, cho nên ta mới muốn cho hắn nếm đủ mọi nhục nhã. Chậc chậc chậc, ngươi không thấy cảnh hắn mười tuổi bị cha hắn bạo cúc (cưỡиɠ ɧϊếp) sao, nhìn mà ta thấy máu nóng sôi trào!”

Hai mắt Vu Linh Nhi sáng lên: “Thật sao? Có ảnh lưu lại không? Mau cho ta xem!”

Yêu Nguyệt bĩu môi: “Nghĩ đẹp quá ha? Thứ này ta nào dám giữ lại, chờ hắn trải kiếp nạn trở về còn không gϊếŧ chết ta!”

“Bớt trò này đi, ngươi cho rằng bây giờ hắn trở về thì sẽ không gϊếŧ chết ngươi sao? Mau đưa đây, thứ tốt mà không chia sẻ, ta chúc ngươi đời này du͙© vọиɠ không được thỏa mãn, vĩnh viễn không có cao trào (lêи đỉиɦ)!”

“Ối trời! Sao mà tàn nhẫn thế!” Yêu Nguyệt kêu to. Nàng nhất định là số mệnh không tốt, nếu không thì sao lại lầm lỡ mà kết giao phải loại bạn bè xấu xa đến vậy.

“Nhanh lên, nếu không ta sẽ tố cáo ngươi với Tư Mệnh Tinh Quân về tội lạm dụng chức quyền mưu lợi riêng, nghĩ mọi cách “ngủ” các vị thần lớn.” Vũ Linh Nhi thấy Yêu Nguyệt chậm chạp không chịu giao ảnh đã lưu ra mà uy hϊếp.

“Thôi đi, ngươi một kẻ nhập cư trái phép từ Ma giới còn dám ở trước mặt người khác lộ mặt sao? Ta đây ít ra cũng là vì công việc, còn ngươi thì sao, ngươi xem “phim nóng” của các thần lớn mà còn không trả tiền, nói ra ngoài không bị ngàn đao vạn quả (hình phạt cực nặng, chết thảm) thì ta theo họ ngươi!” Yêu Nguyệt không bị uy hϊếp.

“Ngươi nếu không ngại làm tiểu thϊếp thứ 368 của ca ca ta thì hãy theo họ ta.” Vu Linh Nhi bực tức bĩu môi, xem ra là không còn cách nào nữa.

“Không phải nói hậu cung giai lệ ba ngàn người, chày sắt cũng mài thành kim sao? Ngươi có tìm cơ hội kiểm chứng thử xem liệu cái “kim thêu” kia có được luyện thành công không?” Yêu Nguyệt tò mò hỏi.

“Ngươi đã nói là ba ngàn giai lệ rồi, ca ca ta mới có ba trăm người, mài cái gì mà thành kim!” Vu Linh Nhi lười biếng liếc trắng mắt nhìn nàng.

Yêu Nguyệt sờ sờ cằm: “Cho dù không mài thành kim thì cũng phải mài mòn đi rồi chứ?”

“Hay là ngươi hiến thân đi kiểm chứng thử xem?” Vu Linh Nhi bỗng nhiên ngồi dậy, kích động nhìn nàng.

“Đùa cái gì vậy, lão nương “ngủ” nam nhân là rất có nguyên tắc, kiên quyết không thể dùng thân thể thật của mình để “ngủ”, đây là đạo đức nghề nghiệp nhé!” Yêu Nguyệt đường hoàng vung tay từ chối đề nghị mê người của Vu Linh Nhi.