Yêu Nguyệt nhìn Lục Nhiễm đi xa, quay lại phòng, chọn ra một bộ quần áo đỏ rực mặc vào rồi tỉ mỉ trang điểm. Nàng ngơ ngẩn nhìn mình trong gương, không kìm được chạm vào khuôn mặt diễm lệ vô song (xinh đẹp có một không hai) kia. So với nàng, muội muội nhiều lắm chỉ có thể coi là tiểu gia bích ngọc (thanh tú, dễ nhìn) nhưng dù vậy, nàng ta vẫn thành công cướp đi trái tim hắn.
“Dù đẹp đến mấy thì cũng có ích gì đâu?” Yêu Nguyệt lẩm bẩm, như bị ma ám đứng dậy, từng bước một đi về phía cây nến đỏ.
Hai mắt nàng vô hồn mà cầm lấy giá cắm nến, cất tiếng ngâm:
“Trắng như tuyết trên núi, sáng như trăng giữa mây.
Nghe chàng có hai lòng, đành đến đây quyết biệt.
Hôm nay tiệc rượu tưng bừng, sớm mai đầu rãnh nước.
Lưu luyến trên rãnh ngự, nước rãnh chảy đông tây.
Buồn tủi lại buồn tủi, gả cưới nào cần phải khóc…”
Yêu Nguyệt vừa ngâm vừa dùng giá cắm nến châm lửa vào tất cả những tấm vải mềm. Ánh lửa bùng lên khắp nơi cuối cùng cũng xua đi sự lạnh lẽo quanh nàng, khiến nàng tỉnh táo lại.
Nàng nhìn ngọn lửa càng cháy càng lớn, ngơ ngẩn cong khóe môi, nở một nụ cười rực rỡ dường như còn chói mắt hơn cả ngọn lửa đang bùng cháy.
Sảnh lớn khách khứa đông đúc, ồn ào đến mức đứng đối diện cũng khó nghe thấy tiếng nhau. Nhưng mọi người vẫn chú ý tới ánh lửa cách đó không xa.
“Ơ… Bên kia xảy ra chuyện gì vậy?”
“Cháy rồi, cháy rồi, Tây thiên viện cháy rồi!” Chẳng biết ai là người kêu lên trước, mọi người nghe vậy lập tức kinh hãi.
Tân lang Tư Không Vân Sơ đang đối phó với khách khứa mời rượu, lười biếng nhìn về phía ánh lửa, khẽ cau mày: “Mọi người đừng hoảng sợ, đó chỉ là một viện phụ thôi, sẽ không ảnh hưởng đến đây đâu, quản gia sẽ lo liệu.”
Lạc Thần Y đang ngồi giữa khách khứa bỗng đứng dậy nhìn về phía đó: “Tây thiên viện chính là nơi ở của Lam tiểu thư sao?”
Nữ tì canh giữ ở một bên vội vàng đáp: “Vâng, đúng vậy.”
“Mau, dẫn ta qua đó!” Sắc mặt Lạc Thần Y thay đổi, vội vàng bước ra ngoài.
Tư Không Vân Sơ nhìn theo bóng lưng Lạc Thần Y, vốn không định đi qua giờ cũng chỉ đành cùng đi xem thử. Tốt nhất đây không phải là mưu kế của Lam Yêu Nguyệt dùng để phá hoại hôn lễ, nếu không hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng.
Khi mọi người đến Tây thiên viện, lửa đã cháy quá lớn. Quản gia vội vàng chạy đến đón: “Vương gia, lửa lớn quá, không cứu được nữa ạ!”