Chương 14

Yêu Nguyệt tuy là thần tiên nhưng rốt cuộc tu vi hữu hạn, nàng cũng là kẻ thích lười biếng nên mỗi lần trợ thần lịch kiếp đều tùy tiện tìm một thế giới thích hợp mà dùng. Nếu là thế giới đã tồn tại thì vận mệnh của mỗi người cũng đã sớm định sẵn. Lý Uyên Minh vốn có tơ hồng lại bị Yêu Nguyệt ham sắc mà cắt ngang một chân, nhưng Yêu Nguyệt cũng không làm tuyệt tình, không cắt đứt tơ hồng của Lý Uyên Minh.

Yêu Nguyệt tính toán thời gian Lý Uyên Minh gặp mặt thê tử nguyên bản của hắn còn hai tháng nữa. Chờ bọn họ thông đồng đến mức bàn chuyện cưới hỏi chắc còn một thời gian rất dài. Nàng còn có thể hưởng thụ thêm một thời gian nữa. Chờ khi nữ nhân kia muốn vào cửa, nàng liền tự mình xin hoà ly để nhường chỗ cho người ta. Cho nên… phu quân được thuê đến thì phải dùng sức mà dùng, một tháng ở Tây Vũ Viện tránh nóng cung cấp cho Yêu Nguyệt một cơ hội rất tốt.

Tư Không Vân Sơ ra tay luôn hào phóng, Tây Vũ Viện này đương nhiên không thể làm mất mặt hắn. Tây Vũ Viện tuy nói là viện nhưng lại chiếm trọn cả một ngọn núi. Trên núi là rừng trúc tía, dưới chân núi là hồ Nghe Mưa. Giữa rừng trúc thấp thoáng đình đài lầu các, phong nhã mà yên tĩnh. Để có thế giới riêng của hai người, Lý Uyên Minh đã phái hạ nhân ở lại thôn trang bên hồ Nghe Mưa, còn hắn thì nắm tay Yêu Nguyệt leo lên giữa sườn núi, đi vào một tòa trúc trong rừng trúc tía.

Lúc này tòa trúc đã sớm được dọn dẹp tươm tất, đều là những thứ Yêu Nguyệt dùng quen. Đối với Yêu Nguyệt mà nói, đây là tuần trăng mật của nàng và Lý Uyên Minh, những thứ khác không cần xem, nhưng giường lại phải cẩn thận một chút. Cũng may Lý Uyên Minh có lẽ nghĩ giống nàng, chiếc giường tre vốn gầy yếu đã được thay bằng giường gỗ vững chắc rộng rãi, bên trên trải đệm chăn thật dày, còn phủ lụa trắng mỏng manh, nhìn qua phi thường có cảm giác.

Yêu Nguyệt thấy cảnh tượng như vậy, nghĩ đến lại không phải ý thơ phong nhã, mà là cái eo săn chắc, mạnh mẽ của Lý Uyên Minh… Tháng tới, rất tốt!

Buổi tối ăn cơm xong, hai người thu dọn tươm tất, liền ngồi ở mép giường ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Nến đỏ phản chiếu đôi gò má hồng, mắt Yêu Nguyệt chứa nước mùa thu, hai tròng mắt Lý Uyên Minh sáng rực. Hắn chân thành từ từ ôm lấy vai ngọc mềm mại không xương của nàng, thân hình nàng rũ rượi vô lực nằm trên vòm ngực rắn chắc của hắn. Sau đó bên ngoài truyền đến một trận tiếng động không rõ, Yêu Nguyệt và Lý Uyên Minh không khỏi nhíu mày, đồng loạt ngồi dậy.

Yêu Nguyệt có một dự cảm không mấy tốt, không khỏi sợ hãi nhìn về phía cửa: “Bên ngoài hình như lại có tiếng động kỳ lạ.”

Lý Uyên Minh cũng nhíu mày đứng dậy, thấy Yêu Nguyệt sợ hãi không dám để nàng một mình trong phòng, quay người lại nắm chặt tay nàng: “Cùng nhau ra ngoài xem thử.”

Yêu Nguyệt cắn cắn môi, cuối cùng vẫn lấy hết can đảm gật đầu. Kỳ thật nàng từ khi nghe tiếng động đã muốn vọt ra xem chuyện gì, nhưng Lam Yêu Nguyệt là một tiểu thư kiều diễm được nuôi trong khuê phòng, không cẩn thận là sẽ OOC (out of character - không đúng với tính cách nhân vật). Cầm bàn tay to chắc nịch của Lý Uyên Minh, lòng Yêu Nguyệt thoáng yên ổn, lúc này mới ngẩng đầu hướng về phía Lý Uyên Minh mỉm cười nhẹ nhàng, cầm lấy đèn bên cạnh châm lửa rồi đi về phía cửa.

Nhìn thấy Yêu Nguyệt như vậy, Lý Uyên Minh lòng như muốn tan chảy. Hắn vội vàng bảo vệ Yêu Nguyệt trong vòng tay, hai người cứ thế đi ra sân. Trên mặt đất phía trước nằm một bóng đen, nhìn từ xa cũng không biết là thứ gì. Lý Uyên Minh cảnh giác nhìn quanh, xác định không còn nguy hiểm mới an ủi vỗ vỗ Yêu Nguyệt: “Có lẽ là thú hoang, nàng đứng đây đừng qua đó, ta đi xem.”

Dù Yêu Nguyệt sợ hãi nhưng nàng vẫn cắn răng gật đầu. Lý Uyên Minh trong lòng không đành, lập tức có nỗi xúc động muốn kéo nàng trở lại phòng, nhưng cứ để thú hoang ở đó cũng không phải là cách. Hắn chỉ đành cắn răng buông tay, sải bước đi về phía bóng đen. Hắn đi được vài bước bỗng dừng lại, nhíu mày cúi người nhìn kỹ, đó dường như không phải thú hoang mà là một người. Đi thêm vài bước nữa, đã nhìn rõ ràng, đó quả thật là một người, hơn nữa còn là một nữ nhân: “Yêu Nguyệt, nàng mau lại đây xem, đây là một nữ nhân!” Nam nữ thụ thụ bất thân (nam nữ không được tiếp xúc thân mật), những lúc khác thì không nói nhưng thê tử còn đứng một bên, hắn làm sao tiện tự mình tiến lên xem xét.

“Nữ nhân?” Yêu Nguyệt không khỏi nhíu mày, sải bước đi tới, mượn ánh đèn cảnh giác nhìn nữ nhân đó một cái. Nàng do dự nhìn Lý Uyên Minh, đặt chiếc đèn trong tay sang một bên, cúi người lật nữ nhân đó lại. Nữ nhân vốn đang úp mặt xuống đất cuối cùng cũng lộ ra mặt, Yêu Nguyệt không khỏi ngây người, vãi... không phải nói nữ nhân này hai tháng sau mới xuất hiện sao, sao giờ lại xuất hiện rồi!