Yêu Nguyệt không nghĩ tới, khúc gỗ Lý Uyên Minh này còn rất lãng mạn, không hổ là phúc lợi nàng đã chọn.
Tây Vũ Viện là biệt viện Tư Không Vân Sơ ban cho Nam Quận Hầu Ngụy Thành Nhiễm. Ngụy Thành Nhiễm là võ tướng thân tín được Tư Không Vân Sơ đề bạt sau khi lên ngôi, ngày thường Ngụy Thành Nhiễm đóng quân ở biên cương mấy năm đều không trở về. Lần này vừa đúng dịp hồi kinh báo cáo công tác, Lý Uyên Minh liền nghĩ đến biệt viện của hắn.
Ngụy Thành Nhiễm quả nhiên rất trượng nghĩa, Lý Uyên Minh vừa nhắc đến là hắn liền đồng ý ngay. Lý Uyên Minh rất coi trọng chuyến du lịch này, sáng sớm đã dậy sớm đích thân dặn dò hạ nhân chuẩn bị đồ đạc. Yêu Nguyệt cả người vô lực từ trên giường bò dậy, trong lòng gào thét vạn câu đờ mờ, không phải quan văn sao, sao mà lăng xăng thế, trai tân quả nhiên không được, hố quá chừng! Nàng cẩn thận hoạt động thân mình, tối qua chơi thì rất hưởng thụ nhưng tỉnh dậy thì di chứng thật sự không phải người thường chịu nổi. Cơ thể này vẫn quá mảnh mai, đều do nàng ngày thường quá lười không chịu vận động, giờ đến chuyện phòng the cũng không chịu nổi.
Cũng tại nàng coi nhẹ năng lực của Lý Uyên Minh. Sau này hắn có thể cưới thêm tiểu thϊếp thì còn tốt, nếu cứ phải mỗi mình nàng chịu tai họa… Chết tiệt, nàng vẫn nên tìm một công pháp đáng tin cậy mà luyện đi.
Không đợi nàng hồi sức, Lý Uyên Minh đã trở lại. Nhìn thấy Yêu Nguyệt phong tình vạn chủng (quyến rũ mê hoặc) nửa tựa trên giường, không khỏi trong lòng nóng lên. Lý Uyên Minh tuy luôn giữ mình trong sạch, nhưng bạn bè lại nhiều, nam nhân uống rượu trò chuyện với nhau rất ít khi nói chuyện đứng đắn. Rốt cuộc là đi tiêu khiển, ai cũng chẳng muốn bị công vụ ràng buộc nên chủ đề phần lớn đều xoay quanh nữ nhân.
Lý Uyên Minh từng nghe nói có một loại nữ nhân cực phẩm như thế, ngày thường không lộ vẻ gì, một khi lên giường thì như thay đổi thành người khác. Cái phong tình này, cái tư vị ấy… Trước đây Lý Uyên Minh vừa nghe đến chuyện như vậy liền không được tự nhiên, nhưng hiện tại… Hắn lén lút sờ đến bên Yêu Nguyệt, một tay ôm nàng vào lòng. Thân mềm mại không xương này khiến Lý Uyên Minh lại lần nữa xao động: “Có chuyện gì? Còn mệt sao?”
Yêu Nguyệt oán trách liếc Lý Uyên Minh một cái, còn không biết xấu hổ hỏi. Lý Uyên Minh bị nàng trừng mà trong lòng rung động, không muốn đi nữa thì sao đây!
Yêu Nguyệt chống tay Lý Uyên Minh đứng dậy: “Đã chuẩn bị xong hết chưa?”
“Ừm, thứ gì cần mang đều đã mang theo, nàng còn muốn cầm gì nữa không?” Lý Uyên Minh cố nén du͙© vọиɠ muốn ôm Yêu Nguyệt vào lòng, theo nàng đứng dậy.
“Không có.” Yêu Nguyệt khẽ lắc đầu: “Dùng xong bữa sáng rồi đi sao?” Nàng chầm chậm đi đến bên chậu tắm, nơi đó nha hoàn đã sớm chuẩn bị sẵn nước ấm.
“Không, ta dẫn nàng ra ngoài dùng bữa sáng.” Lý Uyên Minh cười theo qua.
Yêu Nguyệt quay đầu lại, đẩy hắn một chút: “Chàng ra ngoài đi!”
Lý Uyên Minh vồ một cái đã bắt được tay Yêu Nguyệt, còn thuận thế nhéo nhéo: “Ta tắm cùng nàng!”
Yêu Nguyệt đỏ mặt, xấu hổ lẫn giận dữ liếc hắn một cái: “Giữa ban ngày ban mặt, chàng cũng không biết ngượng!”
“Ta là phu quân của nàng, có gì mà ngượng!” Nói rồi Lý Uyên Minh kéo tay Yêu Nguyệt vào phòng tắm.
Vu Linh Nhi một bên cắn hạt dưa, một bên khinh bỉ nhìn Yêu Nguyệt: “Quá vô sỉ, quá vô sỉ! Ta nói việc này đắc tội tiên như vậy, sao nàng ta còn không bỏ việc, thì ra là do phúc lợi quá tốt!”
Yêu Nguyệt không hề hay biết Vu Linh Nhi đang phàn nàn. Một tháng sau nàng sẽ phải tiến cung tham gia tiệc tối, đến lúc đó cùng Tư Không Vân Sơ chạm mặt, cuộc sống còn không biết sẽ loạn đến mức nào đâu. Một tháng này nàng phải hết mực hưởng thụ Lý Uyên Minh - phúc lợi nhỏ này.
Lý Uyên Minh là người được Yêu Nguyệt tỉ mỉ chọn lựa. Dưới sự dạy dỗ của Lý Thừa Tướng cứng nhắc, cổ hủ, việc giữ thân tâm trong sạch là tuyệt đối không thành vấn đề. Hơn nữa bản thân hắn thông minh lại có chí tiến thủ, làm người khiêm tốn biết lễ, rất được Hoàng thượng tin tưởng, ở kinh thành cũng được coi là thanh niên tài tuấn có tiền đồ nhất.
Yêu Nguyệt là người mê nhan sắc, có phần mềm tốt như vậy tự nhiên nên có phần cứng tương xứng. Lý Uyên Minh lớn lên rất phong nhã, văn sĩ nào cũng có một khí chất thư sinh, nhưng Lý Uyên Minh văn nhã lại không ốm yếu, đứng lên lại mang theo một vẻ nam tính khó bỏ qua. Tóm lại, hắn nhìn qua rất có cảm giác an toàn.