Chương 12

Lý Uyên Minh ngàn mong vạn mong cuối cùng cũng chờ tới ngày thành thân. Bởi vì Thừa Tướng luôn thanh liêm, Lam gia lại là nhà nghèo. Hôn lễ của hai người cũng không có thập lí hồng trang (cảnh tượng rực rỡ với của hồi môn trải dài mười dặm) như trong truyền thuyết nhưng các bậc hiển hách đều nể mặt Lý Thừa Tướng mà có mặt. Ngay cả Tư Không Vân Sơ cũng tới. Hoàng đế ngồi ở vị trí đầu, tươi cười nhìn đôi tân phu thê bái đường thành thân. Để thể hiện ý thân cận với Lý gia, không những đích thân kính Lý Uyên Minh một chén rượu mà còn ngăn cản đám tiểu tử định phá phách động phòng. Lý Uyên Minh vượt năm ải, chém sáu tướng cuối cùng cũng có thể về động phòng, kích động đến nỗi chân cũng đứng không yên.

Vì biết Yêu Nguyệt không chịu nổi mùi rượu nên hắn ước chừng uống hai bình trà lớn đặc đến đắng ngắt, mới dám bước vào động phòng. Lúc này Yêu Nguyệt ngồi trên giường kích động đến run rẩy, nàng để che giấu cảm xúc mà nắm chặt hai tay. Đừng nói nàng không có tiền đồ, để hầm chén đồ ăn Lý Uyên Minh này, nàng đã sớm xuống trần, từ thời thơ ấu một đường đi tới đợi mười mấy năm. Hôm nay cuối cùng cũng có thể ăn hắn vào miệng, nàng sao có thể không kích động.

Lý Uyên Minh lại không biết ý nghĩ của Yêu Nguyệt, chỉ cho rằng nàng căng thẳng, cũng chẳng bận tâm hỉ nương (người dẫn dắt nghi thức cưới hỏi) và nha hoàn đều ở đó, liên tục trấn an: “Đừng sợ, đừng sợ…” Khiến hỉ nương và các nha hoàn đều không khỏi đỏ mặt.

Vì ngày này, Lý Uyên Minh đã tìm hiểu không ít, xem đến mức hắn gần như muốn hóa thân thành sói, thiếu chút nữa lẻn vào khuê phòng nàng hành hung (cưỡng ép). Dưới sự thận trọng của Lý Uyên Minh và sự có ý dẫn dụ của Yêu Nguyệt, đêm đó vẫn tương đối viên mãn, nếu Lý Uyên Minh có thể hơi kiềm chế một chút thì càng tốt. Ngày hôm sau, Yêu Nguyệt không thể không gồng mình chống đỡ thân thể sắp tan ra thành từng mảnh mà bò dậy.

Lý Uyên Minh nhìn thấy nàng như vậy, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn đồng thời lại không khỏi đau lòng. Hận mình không lý trí, biết rõ sáng nay còn phải kính trà mà vẫn làm nàng ra nông nỗi này!

Vu Linh Nhi không vui, rất không vui, trước mặt gương lại đột nhiên mờ đi, đừng nói chân nhân tú (phim người thật), ngay cả bóng ma cũng không thấy rõ! Mịa, lão nương quần đều cởi rồi, ngươi lại cho ta xem cái này, lương tâm đâu? Đều bị chó ăn hết rồi!

Nếu cứ như vậy nàng còn nhịn được nhưng cố tình thỉnh thoảng cứ vọt ra hai ba tiếng rêи ɾỉ, âm thanh đó trước không có thôn sau không có tiệm, nàng tựa như bị người bóp nghẹt cổ, không lên không xuống, sượng đến mức có thể làm người nghẹn chết! Tức giận ném đồ, đánh giá tệ, nhất định phải đánh giá tệ, gọi điện thoại một vạn lần lão nương cũng sẽ không tha thứ cho ngươi! Tuyệt đối sẽ không!

Mặc kệ Vu Linh Nhi trên kia phát điên thế nào, Yêu Nguyệt đang tận hưởng phúc lợi công nhân của mình. Bởi vì tân hôn, Tư Không Vân Sơ hào phóng vung bút cấp cho Lý Uyên Minh một tháng nghỉ dài hạn. Lý Uyên Minh tự nhiên mang ơn đội nghĩa, liên tiếp dập đầu ba cái. Bộ dạng vội vàng này chọc cho cả triều đều cười vang, Lý Thừa Tướng tức đến mức thiếu chút nữa một chân đá hắn ra ngoài.

“Quả nhiên tân hôn yến nhĩ (ngọt ngào như chim yến mới cưới), ta xem ngươi ở trên triều đình nhưng lòng đã sớm bay về bên phu nhân rồi!” Tư Không Vân Sơ cười ha ha, không khỏi trêu chọc.

Lý Uyên Minh cũng phát hiện mình hơi không đứng đắn, vội vàng nghiêm mặt nhưng vẫn không áp được khóe miệng hơi nhếch lên, cảnh này lại rước lấy một tràng cười thiện ý. Chỉ là Lý Uyên Minh lại chẳng bận tâm, trong đầu hắn vẫn luôn suy nghĩ, trong một tháng có thể đưa Yêu Nguyệt đi đâu chơi đây…

Yêu Nguyệt tính tình thẹn thùng, ngày thường đều ở trong nhà thêu hoa đọc sách rất ít khi ra cửa. Lần này Lý Uyên Minh tính toán mang nàng đi ngoại ô Tây Vũ Viện ngắm hồ Nghe Mưa. Lý gia đời đời là quan liêm khiết, dù làm quan đến Thừa Tướng cũng không có nhiều của cải. May mắn Tây Vũ Viện là của huynh đệ tốt Ngụy Thành Nhiễm, mượn dùng một tháng cũng chẳng sao.