Yêu Nguyệt tựa cửa nhìn xa xăm, từ phía chính viện không ngừng vọng lại những tiếng chúc mừng của tân khách, đèn l*иg đỏ rực chiếu sáng cả một sân viện. Cảnh tượng náo nhiệt nơi đó tương phản hoàn toàn với sự tiêu điều, lạnh lẽo nơi này.
Hôm nay là ngày đại hỉ (ngày cưới) của người đó và muội muội nàng, người đã từng hứa với nàng, nhất định sẽ dùng vạn dặm hồng trang làm sính lễ, cưới nàng làm thê. Và người muội muội luôn miệng nói tình tỷ muội sâu đậm hơn mười mấy năm, sẽ không rời bỏ tỷ tỷ… Nàng nên chúc phúc cho bọn họ sao? Yêu Nguyệt vô lực tựa đầu vào cánh cửa, trong mắt lấp lánh ánh nước, nhưng nàng vẫn cố chấp không để chúng rơi xuống. Yêu Nguyệt không hiểu, rõ ràng đã nói muốn cưới nàng, rõ ràng nói yêu nàng, vì sao lại nhất quyết nghênh thú (rước dâu) muội muội của nàng? Chẳng lẽ chỉ vì cái gọi là tình yêu trong miệng bọn họ?
Bọn họ có từng nghĩ đến, năm xưa vì cứu hắn, nàng đã ôm hắn bị thương hôn mê suốt một đêm. Đổi lại danh dự nàng bị hủy hoại, bị kế mẫu ghét bỏ nên không còn chốn dung thân trong phủ. Cuối cùng bị đuổi khỏi Lam gia, buộc phải dọn vào sống ở thiên viện (viện hẻo lánh) trong phủ hắn. Khi ấy, hắn đã nói gì? “Đời đời kiếp kiếp, ta tuyệt đối không phụ nàng!” Thế nhưng chưa đầy một năm, lời thề ấy còn chưa kịp phai nhòa trong trí nhớ nàng thì hắn đã sớm quên sạch. Hắn quay lưng, dịu dàng ôm lấy nữ tử khác vào lòng. Mà người ấy… lại chính là muội muội mà nàng từng nâng niu, che chở từ thuở bé.
Yêu Nguyệt cắn chặt môi, hít một hơi thật sâu, nén lại ánh nước trong mắt. Nàng mệt mỏi phẩy tay: “Ngươi hãy đi lấy cho ta bầu Trúc Diệp Thanh mà ta chôn ở vườn hoa phía Tây từ mấy hôm trước.”
“Cô nương… Lạc Thần Y nói tình trạng của người thế này không thể uống rượu nữa…” Thị nữ Lục Nhiễm, người từ nhỏ đã hầu hạ bên nàng lo lắng nói.
“Hôm nay, cứ để ta say một lần nữa đi…”
Yêu Nguyệt mắt lệ nhòa lắc đầu: “Mau đi đi, chính là bình rượu có buộc dải lụa màu xanh dương ấy… bình đó để lâu nhất.” Giọng nàng rất khẽ, khẽ đến mức như muốn tan vào gió mây. May mà nơi đây tĩnh lặng nên Lục Nhiễm vẫn nghe thấy.
“Bên ngoài lạnh lẽo lắm, cô nương cứ về phòng chờ nô tỳ đi, nô tỳ sẽ về nhanh thôi.”
“Ừm…” Yêu Nguyệt thờ ơ gật đầu, Lục Nhiễm vẫn còn chút lo lắng, ba bước thì ngoái đầu nhìn nàng một lần, nhưng thấy Yêu Nguyệt không kiên nhẫn phất tay, đành vội vàng chạy đi.