Chương 5.1: Chiếm tổ chim khách - luyện quỷ anh

Lúc ấy, Tô Phúc Nương vừa được chẩn đoán có thai một tháng, nghe tin suýt nữa thì sảy thai. Vυ" nuôi Liễu thị tức không chịu nổi, dẫn theo mấy nha hoàn của hồi môn đi tìm Tô Uyển Vân nói lý lẽ. Còn chưa kịp nói, Tô Uyển Vân đã khóc như mưa như gió, đau đớn tột cùng, vừa hay bị Thanh Điện Sinh nhìn thấy. Ông cho rằng Liễu thị được Phúc Nương sai đến bắt nạt Tô Uyển Vân.

Liễu thị không ngờ lại liên lụy đến Phúc Nương, vội vàng biện giải, nhưng Tô Uyển Vân chỉ cúi đầu khóc nức nở. Thanh Điện Sinh thấy đôi mắt Tô Uyển Vân hoe đỏ, khuôn mặt diễm lệ càng thêm ướŧ áŧ, nhớ lại vẻ quyến rũ của nàng trước đó, bất giác khí huyết lại dâng trào.

Nào còn để ý đến đúng sai, ông tiến lên ôm nàng vào lòng, gọi "tim gan, cục cưng", rồi sai người đánh đám Liễu thị một trận, đuổi đến nhà củi, không cho phép lại gần nhà chính. Dặn dò xong, ông bế thốc Tô Uyển Vân lên, vội vã đi vào trong.

Tô Uyển Vân vòng tay ôm cổ Thanh Điện Sinh, mắt đẫm lệ nhưng khoé miệng lại nhếch lên một nụ cười lạnh nhìn về phía Liễu thị. Liễu thị như bị dội một gáo nước lạnh, bao nhiêu năm qua, tiểu thư nhà mình cuối cùng đã nhìn lầm người. Tô Uyển Vân này e là đã mưu tính từ lâu để trèo lên giường của cô gia, nhòm ngó vị trí của Phúc Nương.

Khó trách trưa hôm đó Tô Uyển Vân lại ngủ trưa ở nhà chính, mà người bắt gặp chuyện xấu của Tô Uyển Vân và Thanh Điện Sinh rồi la toáng lên lại chính là nha hoàn Lương Khương của nàng ta. Chỉ là biết được những điều này thì đã quá muộn. Liễu thị và mấy nha hoàn của hồi môn bị đuổi đến nhà củi, người chết thì chết, người bị bán thì bán, chỉ còn lại một mình Liễu thị gắng gượng, chỉ vì không nỡ rời xa Phúc Nương mà bà đã chăm sóc từ nhỏ.

Phúc Nương tức giận đến nỗi từ đó nằm liệt giường. Người ta thường chỉ thấy người mới cười, nào ai nghe người cũ khóc. Thanh Điện Sinh đêm đêm ở lại phòng Tô Uyển Vân hoan lạc, sớm đã quên bẵng Phúc Nương và Thanh Phượng.

Tô Uyển Vân một mình cai quản hậu viện, dần dần có thế lực. Bọn hạ nhân vốn gió chiều nào theo chiều ấy, lại được Tô Uyển Vân dặn dò nên đối với Phúc Nương thì thiếu thuốc thiếu ăn, thậm chí còn khinh thường, lơ là. Lâu ngày, Phúc Nương vừa tức vừa bệnh, càng không thể xuống giường.

Nàng hận sự bạc tình của Thanh Điện Sinh, hận sự bỉ ổi của Tô Uyển Vân, càng hận mình có mắt không tròng. Thân tâm đều bị tổn thương, bệnh tình ngày càng nặng, nhưng vì đứa con trong bụng và Thanh Phượng mà nàng cố nuốt nhục sống qua ngày. Đến ngày sinh, vật vã cả một ngày suýt nữa không qua khỏi.

Nghĩ đến con gái Thanh Phượng, nàng cắn răng gượng dậy, cuối cùng cũng sinh được một bé gái. Phúc Nương ôm con, mừng đến phát khóc. Tô Uyển Vân, người chưa từng xuất hiện trước mặt Phúc Nương từ sau bữa tiệc sinh nhật, lại đến phòng nàng, ra lệnh cho Lương Khương bế đứa bé từ trong lòng Phúc Nương đi.

Phúc Nương vốn đã yếu, sau khi sinh lại càng không có sức, liều mạng ôm con không buông, bị kéo lê từ trên giường xuống đất, trơ mắt nhìn con bị bế ra khỏi cửa. Phúc Nương vội la lên: "Ngươi bế con ta đi đâu?"

Tô Uyển Vân cười khẩy: "Tỷ tỷ, sinh được một bảo bối đấy, bảo bối này có công dụng lớn lắm, sau này Thanh Phượng sẽ cần đến."

Phúc Nương hung hăng trừng mắt: "Lớn mật, ta là tri phủ phu nhân, lại là đích tỷ của ngươi, ngươi dám đối xử với ta như vậy?"

"Ai bảo tỷ tỷ gả được một phu quân tốt chứ. Phải, ngươi là phu nhân, là đích tỷ, từ nhỏ đã gấm vóc lụa là, hưởng hết vinh hoa phú quý, làm sao biết được nỗi khổ của những thứ nữ chúng ta. Ta tuy là thứ nữ, nhưng xét về nhan sắc tài tình, có điểm nào không bằng ngươi? Thế mà gia đình lại muốn gả ta cho một lão già làm vợ kế, chỉ để tìm cho ca ca một con đường công danh tốt đẹp. Ta không nắm lấy cơ hội với tỷ phu, thì làm sao có được ngày tốt đẹp như bây giờ?" Tô Uyển Vân thong thả đáp.

Phúc Nương sững sờ: "Hôm đó là ngươi cố tình với phu quân?"

"Đương nhiên, hương đó quả thật rất hiệu nghiệm, lát nữa tỷ tỷ cũng nếm thử xem." Dứt lời, nàng ta ra hiệu bằng mắt, một bà vυ" bên cạnh bưng một bát nước tiến lên, đè Phúc Nương xuống rồi đổ vào miệng. Phúc Nương giãy giụa không nổi, trước mắt tối sầm rồi không còn biết gì nữa.