Chương 4.1: Vυ' nuôi Liễu thị, chuyện cũ Thanh phủ

Liên Sinh tỉnh lại trời đã tối đen, sờ cái bụng lép kẹp, nàng quen đường quen lối chui qua lỗ hổng trên tường vào nhà bếp, tìm kiếm nửa ngày chỉ thấy một cái màn thầu.

Cắn một miếng đã nghẹn đến trợn trắng mắt, Liên Sinh giậm chân đấm ngực cố nuốt xuống nhưng vô ích, lòng nàng lo lắng, không chết vì bị chém đầu, lại chết vì nghẹn màn thầu, nghĩ lại cả đời mình tuy không có chí lớn, nhưng chết thế này cũng thật oan uổng.

Đang lúc không biết phải làm sao, một bát nước lạnh được đặt trên bếp, Liên Sinh bưng lên tu ừng ực vào miệng. Đợi màn thầu trôi xuống, hơi thở dần ổn định, nàng ngẩng đầu lên mới phát hiện nữ nhân áo đỏ đang đứng bên cạnh bếp.

Liên Sinh dùng nước trong bát, ăn nốt cái màn thầu trong tay rồi nói: "Ngươi tìm ta mấy lần tất có chuyện muốn nhờ, chỉ là ngươi miệng không thể nói, mắt không thể nhìn, ta làm sao giúp được ngươi."

Nữ nhân nghe vậy gật đầu, chỉ tay ra cửa rồi đi ra ngoài. Liên Sinh theo nàng ta rẽ trái rẽ phải, càng đi càng hoang vắng, cuối cùng dừng lại trước một cánh cổng sân xiêu vẹo.

Nữ nhân xuyên qua cửa đi vào, Liên Sinh theo sát gót đâm sầm vào cánh cổng, xoa cái mũi đau điếng đẩy cửa ra, một tiếng "két" nặng nề vang lên, cánh cửa nứt ra một khe hở.

Liên Sinh nhẹ nhàng thò đầu vào trong, một cơn gió thổi qua, cuốn theo lá rụng và cát sỏi trên mặt đất quất vào mặt, đau rát. Liên Sinh đưa tay che mặt, gió ngừng mới nhìn rõ cảnh tượng trong sân, còn hoang tàn hơn cả hồ giặt giũ.

Dường như đã lâu không có người ở, cỏ dại mọc cao đến nửa người, cây cối cành lá chằng chịt. Tiếng đẩy cửa làm bầy chim đang ngủ trên cành giật mình, kêu quang quác rồi bay tứ tán. Giữa sân có mấy gian nhà cửa sổ đều thủng lỗ chỗ.

Liên Sinh ngày thường ít đi lại, không biết hậu viện tri phủ này lớn đến đâu, cái sân này cũng chưa từng nghe ai nhắc tới. Đang lúc quan sát, một bà lão lưng còng từ trong nhà chậm rãi bước ra, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt già nua mờ đυ.c nhìn Liên Sinh dò xét: "Ngươi là nha đầu phòng nào, nơi này của ta hẻo lánh, người thường không tìm được, ngươi nửa đêm đến đây có việc gì?"

Dưới ánh trăng, bà lão nhìn kỹ cách ăn mặc của Liên Sinh, dường như hiểu ra, thở dài nói: "Xem ra ngươi cũng là đứa trẻ đáng thương, chắc là bị ức hϊếp quá nên đi lạc đến đây. Nếu đói, ta còn một cái bánh bột thô, ngươi chờ đó, ta vào lấy cho, ăn xong thì tự đi đi."

Dứt lời, bà liền đi vào trong nhà. Liên Sinh nhìn về phía nữ nhân áo đỏ, nàng ta chỉ im lặng nhìn về phía bà lão, vẻ mặt bi thương. Liên Sinh thở dài, rụt rè bước tới chỗ bà lão: "Ma ma đi thong thả, hôm nay con bị người ta dẫn đến đây, người có biết nữ nhân mặc áo đỏ giày đỏ, tóc dài đen nhánh không ạ?"

"Áo đỏ giày đỏ?" Bà lão dứt khoát đáp: "Không quen!"

Chợt nhớ ra điều gì, bà lại lắc đầu thở dài, giọng nói trong trẻo của Liên Sinh tiếp tục vang lên: "Thân mặc áo đỏ giày đỏ, bị khoét mắt cắt lưỡi, dìm chết trong hồ sen trước Lưu Ngọc Hiên."

Bà lão như bị sét đánh, nhìn chằm chằm vào miệng Liên Sinh, như muốn nhìn thấu nàng. Bà loạng choạng bước nhanh tới, đôi tay khô ráp nắm chặt vai Liên Sinh, nhìn thẳng vào mắt nàng, run giọng nói: "Ngươi có dị đồng, là âm dương nhãn, ngươi thấy nó rồi sao? Ngươi thấy Phúc Nương rồi? Ngươi thật sự thấy Phúc Nương của ta rồi sao?"

Vừa nói, bà vừa kích động lay mạnh vai Liên Sinh. Vai Liên Sinh bị bóp đau nhói, đầu óc quay cuồng, nàng cố sức giãy ra, lùi lại nói: "Phúc Nương, là nữ nhân áo đỏ kia sao?"

Bà lão run giọng hỏi: "Ngươi không thấy, cớ sao lại biết những chuyện này?"

Liên Sinh vội đáp: "Nếu đúng như những gì con vừa tả, thì chính là nàng ấy, con đã thấy nàng, nàng đang ở đây."

Bà lão buông Liên Sinh ra, nhìn quanh quất, bi thương nói: "Phúc Nương, Phúc Nương của ta, con đã đến rồi thì mau ra gặp vυ" nuôi đi, vυ" nuôi nhớ con lắm!"

Nói xong, bà ngã ngồi xuống đất, bất lực nhìn quanh gào khóc, nước mắt chảy dài theo những nếp nhăn chằng chịt trên mặt. Nữ nhân áo đỏ mặt cũng đẫm huyết lệ, quỳ xuống bên cạnh bà lão, che mặt khóc nức nở.