Chương 32.2

Ban đầu Doãn Trác Quân chỉ lơ đãng nhìn, nhưng khi thấy Liên Sinh viết xong, nụ cười trên môi y dần đông cứng lại.

Y nhìn Liên Sinh rồi lại nhìn chữ trên giấy, nếu không phải Liên Sinh viết ngay trước mặt, có đánh chết Doãn Trác Quân cũng không tin hai chữ này là do Liên Sinh tự viết.

Nét chữ đó ngoài việc nhỏ hơn chữ y vừa viết một chút thì gần như giống hệt, bất kể là nét bút hay bút pháp đều như từ một người mà ra.

Ngay cả Doãn Trác Quân cũng có chút hoang mang, chữ này là do mình viết hay là do Liên Sinh viết.

Y lại dò xét nhìn chằm chằm Liên Sinh nói: "Trước đây ngươi chưa từng học viết chữ sao?"

Liên Sinh đáp: "Nô tỳ ngay cả bút cũng chưa từng cầm qua."

Doãn Trác Quân cảm thấy như đứng giữa cơn gió lốc, bút cũng chưa từng cầm qua, bút cũng chưa từng cầm qua, vậy mà vừa nhấc bút đã viết được giống hệt chữ mình luyện mấy năm, nói ra ai mà tin.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, nhớ lại lần đầu tiên gặp nàng, nàng vẫn chỉ là một tạp dịch trong bếp, vì bỏ trốn mà bị Xuân Nương phạt định đánh gãy chân, là La Mi cầu xin mới cứu được nàng.

Sau khi theo La Mi, nàng chỉ là một chân chạy vặt, quả thật chưa từng thấy nàng viết chữ.

Vừa rồi nhìn tư thế cầm bút của nàng cũng rất lóng ngóng, vừa nhìn đã biết chưa từng cầm bút.

Một người chưa bao giờ cầm bút, chỉ nhìn người khác viết một lần đã có thể viết ra giống hệt, đây chẳng lẽ là thiên tài trong truyền thuyết sao?

Doãn Trác Quân thật sự có chút ghen tị, mình phải chăm chỉ khổ luyện mới viết được một tay chữ đẹp, không ngờ nha đầu xấu xí này chỉ dạy một lần đã viết giống hệt, còn có thiên lý hay không.

Doãn Trác Quân bên này đang tự oán tự trách, Liên Sinh thấy y cúi đầu trầm tư không nói gì nữa, bèn rụt rè hỏi: "Nô tỳ làm sai ở đâu sao?"

Doãn Trác Quân hoàn hồn, nói: "Không có, không có, sai ở đâu được, ngươi làm rất tốt, chưa từng thấy ai tốt hơn ngươi, lại đây, gia dạy ngươi thêm mấy chữ nữa."

Tiếp theo, Doãn Trác Quân lại dạy Liên Sinh thêm mấy chữ nữa.

Càng dạy y càng thầm kinh ngạc, Liên Sinh gần như chỉ cần Doãn Trác Quân viết qua một lần là có thể nhớ như in, sau đó tự mình viết lại được, hơn nữa nét bút, thế bút đều y hệt.

Doãn Trác Quân nhìn Liên Sinh thầm nghĩ, xem ra ông trời quả thật công bằng.

Liên Sinh này đúng là thiên phú dị bẩm, chỉ xem một lần là nhớ, điều càng khó hơn là ai cũng biết viết chữ là một công phu, không có vài năm thì không thể thành tài.

Vậy mà nàng chỉ xem một lần đã có thể viết ra kiểu chữ giống hệt chữ mình luyện mấy năm, người khác khổ luyện viết chữ nhiều năm nàng một sớm đã thành, đúng là minh châu phủ bụi.

May mà nàng tướng mạo xấu xí, xuất thân hèn kém, nếu được đầu thai vào nhà tốt, đâu còn chỗ cho những kẻ phàm phu kia xuất đầu lộ diện.

Bỗng nhiên y lại nghĩ, nha đầu xấu xí có thiên phú như vậy lại là tỳ nữ của mình, chẳng phải mình có con mắt tinh tường sao, xem ra vẫn là mình có tài nhìn người, nhận người.

Haiz, gia thật quá lợi hại, lại có thể tìm được một thiên tài như vậy làm tỳ nữ. Doãn Trác Quân không khỏi lại thầm đắc ý.

Liên Sinh bên kia lại hoàn toàn không biết, chỉ thấy chữ viết đẹp, Doãn Trác Quân dạy cái gì, nàng liền nhớ cái đó, hơn nữa đã xem qua là không quên.

Doãn Trác Quân càng dạy càng có cảm giác thành tựu, thế là một chủ một tớ cứ thế ở trong phòng dạy nhau cho đến tối mịt.

Trời dần tối, Liên Sinh thắp đèn lên. Doãn Trác Quân vươn vai, nhìn những trang giấy đầy chữ trên bàn, thật không thể tưởng tượng được một người lần đầu tiên viết chữ lại có thể học được nhiều chữ như vậy mà còn nhớ hết.

Liên Sinh nói: "Gia dạy nô tỳ học lâu như vậy cũng mệt rồi, nghỉ ngơi một lát đi, nô tỳ đi chuẩn bị cơm."

------------