"Ngươi đừng có nôn bừa bãi đấy nhé. Muốn nôn thì ra ngoài mà nôn, thật ghê tởm." Nói xong, hắn mặc kệ Liên Sinh, ngả đầu ngủ thϊếp đi.
Liên Sinh nén cơn nôn khan, thực sự chẳng có chút khẩu vị nào.
Quán trọ này rốt cuộc là thế nào, tại sao tối đến lại đi luộc người?
Thi thể của thư sinh kia không phải đã được đưa về nha môn rồi sao, cớ gì lại ở trong nồi hấp chứ? Liên Sinh nghĩ mãi không thông, nhưng rồi lại nghĩ những chuyện ly kỳ cổ quái xảy ra bên cạnh mình vốn đã nhiều, bèn không để trong lòng nữa.
Nàng lại nghĩ, lát nữa công tử tỉnh dậy ăn cơm thì phải làm sao.
Cơm trong quán trọ này thực sự không muốn ăn chút nào, lại không biết là người hay quỷ vật nào đang giở trò.
May sao bên dưới cửa sổ là khu chợ sầm uất, Liên Sinh bèn ghé người ra ngoài, thấy bên dưới có một hàng khoai lang nướng, bèn khẽ gọi người bán ném lên mấy củ, rồi tự mình ném tiền đồng xuống.
Gặm một củ khoai lang là Liên Sinh đã no bụng, rảnh rỗi không có việc gì làm, liền nằm bò trên bàn xem sách của Doãn Trác Quân, chợt nhớ ra đã lâu không thấy ảo ảnh.
Bèn rót nước trà trên bàn vào chén, nhìn chằm chằm vào nước, nhìn nửa ngày trời mà chẳng thấy bóng dáng đâu.
Lúc Doãn Trác Quân tỉnh lại thì thấy Liên Sinh đang nằm bò trên bàn, mắt dán chặt vào chén nước trà trước mặt, không hề nhúc nhích.
Doãn Trác Quân đi đến sau lưng Liên Sinh, cũng nhìn vào trong chén.
Liên Sinh đang nhìn đến xuất thần, bỗng phát hiện trong chén hiện ra khuôn mặt của Doãn Trác Quân. Nàng vui mừng ghé sát mặt vào chén.
Nước trà trong chén chỉ còn lại hình bóng của mình, không còn mặt Doãn Trác Quân nữa.
Đang lúc kỳ quái, cái chén đã bị nhấc lên, nằm gọn trong tay Doãn Trác Quân.
Doãn Trác Quân nâng chén cẩn thận xem xét rồi nói: "Không có gì đặc biệt, chỉ là đồ sứ thô, do lò gốm thông thường làm ra, không phải của quan diêu."
Dứt lời, y nâng chén uống cạn trà, Liên Sinh mấp máy môi rồi lại cúi đầu không nói gì.
Doãn Trác Quân nhìn khoai lang nướng trên bàn nói: "Ngươi không phải định cho ta ăn cái này đấy chứ?"
Liên Sinh nói: "Cái này ăn no bụng, hơn nữa trong quán vừa có người chết, xui xẻo lắm, tốt nhất chúng ta đừng nên đi lung tung."
Doãn Trác Quân nghĩ lại cũng gật đầu nói: "Cũng được, chỉ là thứ này cũng quá khó nuốt rồi."
Liên Sinh cười làm lành: "Gia nếm thử đi, ngon lắm." Doãn Trác Quân bất đắc dĩ cầm lên, miễn cưỡng ăn một củ.
Liên Sinh thầm thở phào nhẹ nhõm. Bữa này cuối cùng cũng qua quýt cho xong.
Buổi chiều, tiểu nhị gõ cửa từng phòng gọi mọi người xuống lầu tập hợp.
Người trên lầu lần lượt đi xuống, tổng cộng chỉ có năm hộ khách trọ: một đôi vợ chồng thư sinh, một thương nhân dẫn theo một gã sai vặt, một nhà ba người gồm hai ông bà lão và một thanh niên, còn lại là Doãn Trác Quân và Liên Sinh, cộng thêm thư sinh đã chết và tỳ nữ của hắn.
Quán trọ chỉ có hai tiểu nhị, một người lo việc vặt phía trước, một người ở trong bếp, chủ quán cũng ở trên lầu.
Mọi người ngoan ngoãn đứng trong đại sảnh, một người đàn ông trung niên khoảng ngoài ba mươi tuổi, ánh mắt tinh anh bước ra.
Người này mặc bộ quan phục bó sát gọn gàng, bên hông đeo loan đao, dáng người thẳng tắp, ngẩng cao đầu bước vào.
Theo sau là một người thấp hơn một chút, mặc trang phục nha dịch, lưng hùm vai gấu, bước đi như gió, xem ra cũng không phải hạng tầm thường. Sau lưng hai người là một đám sai dịch.
Người đàn ông dẫn đầu đi vào đại sảnh, đầu tiên quét mắt nhìn mọi người một lượt, sau đó đi đến chiếc ghế chính giữa đại sảnh ngồi xuống một cách oai vệ, người thấp hơn đứng bên cạnh, đám sai dịch đứng hai bên.
Người thấp hơn nhìn về phía mọi người nói: "Ta họ Trương, mọi người cứ gọi ta là Trương bộ đầu, vị này là Lý huyện úy."
"Các ngươi hãy kể chi tiết lại vào ngày thư sinh kia chết, bản thân đang ở đâu, làm gì."
------------