Doãn Trác Quân không nói nữa, chỉ dùng ánh mắt hận sắt không thành thép nhìn Liên Sinh một cái. Liên Sinh cúi gằm đầu, tóc mái dài che gần hết khuôn mặt, cũng không nhìn ra biểu cảm gì.
Doãn Trác Quân quay đầu lại nói: "Sáng sớm các ngươi đã chen chúc vào phòng ta, chẳng lẽ chỉ để hỏi đêm qua ta ngủ với ai thôi sao?"
Mọi người chưa kịp đáp lời, một người trông như quan sai đã chen lên phía trước nói: "Công tử đáp đúng rồi đấy, ta chính là đến hỏi ngươi hôm qua ban ngày và ban đêm đã ngủ cùng ai."
Doãn Trác Quân còn chưa trả lời, đã nghe dưới lầu có tiếng huyên náo.
Mọi người lại đi ra cửa, thì ra một đôi vợ chồng trọ ở quán định rời đi thì bị quan sai chặn lại ở cửa. Trong quán trọ xảy ra án mạng, vụ án còn chưa được phá, tất cả mọi người đều có hiềm nghi, không ai được phép rời đi.
Nàng kia dáng vẻ tầm thường, mắt nhỏ môi dày, lúc này đang mang thai, bụng đã lớn vượt mặt, được trượng phu che chắn phía sau.
Người trượng phu ăn vận như thư sinh, tướng mạo đoan chính, da dẻ có phần trắng xanh, môi mỏng, chắp tay với quan sai nói: "Quan gia, xin ngài châm chước cho, thê tử của tại hạ sắp đến ngày sinh nở, mẹ già ở nhà đang mong chúng tại hạ sớm ngày trở về."
"Ngài xem, vợ chồng tại hạ một người thì trói gà không chặt, một người là thai phụ sắp lâm bồn, làm sao có thể gϊếŧ người được chứ?"
"Cầu quan gia bỏ qua cho hai người chúng tại hạ được về, để mẹ già ở nhà cũng được yên lòng."
Quan sai ở cửa lại chẳng chút khách khí, chặn đường nói: "Bất kể là ai, cấp trên đã ra lệnh, dạo gần đây đã xảy ra mấy vụ án mạng mà nạn nhân đều là thư sinh, thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót."
"Ngươi cứ ở lại trong quán trọ này đợi thêm hai ngày nữa đi."
"Ngày mai Lý huyện úy và Trương bộ đầu của chúng ta sẽ trở về, họ là những cao thủ phá án lừng danh, đợi họ tra hỏi xong các ngươi hẵng đi."
Những người xung quanh cũng khuyên nhủ: "Ngươi trông ra dáng thư sinh, mấy người bị hại gần đây đều là thư sinh, lỡ như ngươi gặp chuyện gì bất trắc trên đường thì ai sẽ chăm sóc cho người vợ sắp sinh và mẹ già ở nhà đây?"
Gã thư sinh kia như điếc không sợ súng, vẫn một mực đòi đi, nhưng quan sai kiên quyết không cho qua. Cuối cùng, sau một hồi tranh cãi không thành, gã đành bất lực dìu người vợ sắp sinh của mình quay về lầu.
Lúc mọi người đi ra ngoài, Liên Sinh lén lút quay về phòng mình, lại thấy cửa phòng đã đóng chặt.
Liên Sinh lòng còn kinh hãi, không dám về phòng nữa, đành ngoan ngoãn ở lại trong phòng của Doãn Trác Quân.
Doãn Trác Quân đứng ở cửa xem cuộc tranh cãi một lúc rồi ngáp dài quay về phòng, thấy Liên Sinh vẫn còn ở trong phòng, bèn hỏi: "Đêm qua sao ngươi không về phòng mình ngủ, thật sự ngủ chung giường với ta à?"
Liên Sinh cúi đầu không dám nói thật, đành đáp: "Nô tỳ chờ gia lâu quá nên ngủ thϊếp đi, lúc gia về thì đã say không biết trời đất gì nữa. Trời đã quá khuya, nô tỳ sợ gia nửa đêm gọi đến nên đã ngủ một lát ở dưới chân gia ạ."
Doãn Trác Quân "ồ" một tiếng rồi lại ngã vật ra giường, thấy Liên Sinh vẫn đứng đó, bèn nói: "Gia muốn ngủ thêm một lát, ngươi cứ đứng như vậy hay là ngủ cùng gia?"
Liên Sinh vội lắc đầu: "Nô tỳ ra bếp xem sao, buổi sáng gia muốn ăn gì ạ?"
Nói đến ăn, nàng lại nhớ tới cảnh tượng đêm qua, một cơn buồn nôn lại ập đến, Liên Sinh vội quay người nôn khan.
Doãn Trác Quân nghiêng đầu nhìn, lẩm bẩm: "Trông như đàn bà có chửa, còn nôn ọe nữa."
Rồi lại nói: "Sao nào? Đêm qua ngủ dưới chân gia một đêm là có rồi à?"
Hắn lại cảm thấy trò đùa này chẳng buồn cười chút nào, bèn lắc đầu: "Lộn xà lộn xộn cái gì không biết, ngủ thêm lát nữa."