Chương 3.2

Một đám nha hoàn, bà vυ" vội vàng đuổi theo sau, miệng la lớn: "Tiểu thư, người chậm một chút, cẩn thận kẻo bị thương!", "Tiểu thư, đừng chạy nữa, cẩn thận dưới chân!", "Tiểu thư"? Liên Sinh kinh ngạc, tiểu thư lại mắc chứng điên? Thiếu nữ chân trần ôm đầu chạy, trong nháy mắt đã đến trước cổng viện, chỉ còn hai bước nữa là lao ra khỏi Lưu Ngọc Hiên.

Đám nha hoàn, bà vυ" sợ đến hồn vía lên mây, mặt không còn giọt máu. Nếu để tiểu thư chạy ra ngoài, tất cả bọn họ đừng hòng sống sót. Họ liều mạng nhào tới, ở ngay cửa viện chặn tiểu thư lại, rồi xúm vào khiêng tiểu thư về Sấu Ngọc Lâu.

Liên Sinh áp mặt vào khe cửa, tuy có cánh cửa ngăn cách nhưng tiểu thư lại ở rất gần. Người khác chỉ thấy tiểu thư ôm đầu chạy loạn như điên, nhưng Liên Sinh lại thấy trên vai tiểu thư rõ ràng còn có một người nữa.

Là người nhưng lại là quỷ vật, lớn chừng trẻ sơ sinh, không có da thịt, sắc mặt xanh xám, vẻ mặt dữ tợn bám trên cổ tiểu thư, đang dùng móng tay nhọn hoắt hung hăng túm lấy da đầu của Thanh Phượng tiểu thư, sau đó đưa lên miệng cắn rách, nhai ngấu nghiến như món ngon.

Khuôn mặt xanh xám của nó gần như vùi trong mái tóc của Thanh Phượng tiểu thư. Dường như cảm nhận được ánh mắt của Liên Sinh, nó đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải ánh mắt của Liên Sinh qua khe cửa. Liên Sinh cảm thấy máu toàn thân như dồn hết lêи đỉиɦ đầu, rồi lại đột ngột tụt xuống, tức thì tay chân lạnh ngắt, không thể cử động.

Con quỷ vật kia lại vô cùng hưng phấn, nó nhe cái miệng máu me đầm đìa, để lộ hàm răng còn rỉ máu, cười gằn nhìn về phía Liên Sinh. Khi mọi người xúm lại đưa tiểu thư về phòng, con quỷ vật đó vẫn luôn quay đầu lại, khıêυ khí©h nhìn chằm chằm Liên Sinh, rồi đột nhiên há to miệng làm động tác muốn cắn về phía nàng.

Liên Sinh hoảng sợ lùi lại ba bước, ngã phịch xuống đất. Cái miệng đỏ lòm của quỷ vật há ra cười một cách vô thanh, đắc ý quay đầu tiếp tục vùi vào tóc tiểu thư mà gặm cắn.

Liên Sinh sợ đến hồn bay phách lạc, tay chân mềm nhũn ngã sõng soài, lại thoáng thấy nữ nhân áo đỏ ban sáng đang đứng dưới khóm chuối tây bên bức tường trắng ngói đen ngoài Lưu Ngọc Hiên. Nàng ta mặt đầy bi phẫn nhìn vào trong viện, hốc mắt trống rỗng chảy ra hai hàng huyết lệ.

Đang lúc quan sát, nha hoàn gác cổng vội vã chạy tới, đẩy cửa ra thấy Liên Sinh vẫn còn ở đó, liền run giọng nói: "Ngươi mau đi đi, nếu bị người ta phát hiện ngươi ở đây chắc chắn sẽ mất mạng, lỡ có ai hỏi thì cứ nói là ngươi chưa từng đến." Nói xong liền đóng sầm cửa lại.

Liên Sinh lúc này mới hoàn hồn, mặc kệ quần áo dính đầy bụi đất, chạy như trốn về nơi ở, chui vào trong chăn run lẩy bẩy. Cuộc sống của Liên Sinh trong phủ chỉ giới hạn ở phòng hạ nhân và hồ giặt giũ, nàng cũng không giao du với ai, tất nhiên không biết những chuyện bí mật trong phủ, càng chưa từng nghe nói đại tiểu thư bị điên.

Nàng suy nghĩ đó là quỷ vật gì mà lại bám lấy tiểu thư, lại nghĩ đến mấy ngày nữa mình sẽ bị chém đầu, trong lòng ngổn ngang trăm mối, nghĩ ngợi một hồi rồi ngủ thϊếp đi.

Thanh phủ, hậu viện, Túy Vân Uyển, gian nhà chính. Đồ đạc trong phòng cực kỳ xa hoa, hương thơm từ quả dứa do con thú mỏ vịt bằng vàng tím nhả ra lượn lờ khắp phòng.

Bên trong trướng gấm thêu kim tuyến trên chiếc giường lớn chạm trổ hoa văn, Thanh phủ phu nhân Tô Uyển Vân mặc váy lụa gấm ngũ sắc thêu kim tuyến, nghiêng người tựa đầu giường, bàn tay thon thả vuốt nhẹ mái tóc đen óng, ngước đôi mắt long lanh động lòng người lên hỏi: "Sao, sáng nay lại quậy một trận à?"

Đại nha hoàn Lương Khương bên cạnh vén màn trướng lên treo gọn, cung kính đáp: "Vâng, suýt nữa đã xông ra khỏi Lưu Ngọc Hiên, may mà đám bà vυ" kéo lại kịp, nếu không e là thật sự bị người khác phát hiện."

Tô Uyển Vân xuống giường, đi đến trước tấm gương soi bằng gỗ tử đàn có chạm khắc chữ Phúc, cầm chiếc trâm cài đính ngọc bích lên tóc ướm thử: "Có ai trông thấy không?"

Lương Khương giúp phu nhân cài trâm: "Nha hoàn gác cổng nói không ai thấy ạ."

Khóe mắt kiều mị của Tô phu nhân loé lên một tia lạnh lẽo: "Vậy thì tốt, dặn đám nha hoàn, bà vυ" đó phải ngậm miệng cho chặt, nếu để lộ nửa lời, ta tuyệt không tha. Đúng rồi, mụ già đó có còn an phận không?"

Lương Khương đáp: "Người đưa cơm bẩm báo rằng ngày nào bà ta cũng đóng chặt cửa, chưa từng bước ra ngoài."

"Haiz, vốn dĩ đã sớm nên đi rồi, chẳng qua là vì một phút mềm lòng năm đó thôi, tỷ tỷ tốt của ta, ta cũng xem như không phụ ngươi." Đại phu nhân mỉm cười duyên dáng trước gương nói.

------------