Chương 28.1: Dị đồng đổi màu, thoát khỏi cõi chết

Liên Sinh nằm sấp trên người Doãn Trác Quân, ôm đầu kiểm tra trên dưới rồi lại mở áo ra sờ, thật sự không một vết thương.

Đang cúi đầu vùi mặt vào người Doãn Trác Quân nghiên cứu, một tiếng thở dài vang lên bên tai: "Sao thế, ban ngày ban mặt ngươi đã nhân lúc gia hôn mê mà muốn ra tay với gia, gấp gáp vậy sao."

Liên Sinh ngẩn ra, vội lùi lại, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt trêu chọc của Doãn Trác Quân đang cười du côn du côn , bỗng y nhíu mày, đưa tay véo cằm Liên Sinh đánh giá: "Ồ, màu mắt của ngươi?"

Cằm Liên Sinh bị véo không động đậy được, đành cụp mắt nói: "Nô tỳ bẩm sinh đã có dị đồng."

Doãn Trác Quân nói: "Ta dĩ nhiên biết ngươi là dị đồng, chỉ là ta nhớ mắt ngươi một bên đen một bên nâu, sao giờ lại thành một đen một tím?"

Liên Sinh cũng sững sờ sờ mắt mình, một đen một tím, sao lại thành màu tím?

Doãn Trác Quân nói: "Cũng tốt, màu tím sẫm này nếu không nhìn kỹ cũng không nhận ra hai mắt ngươi màu khác nhau. Ta nhớ bị con Xích Giao kia phun một ngụm khói liền hôn mê. Sao toàn thân lại như không trúng độc, thân thể ngược lại còn cường tráng hơn trước, ngươi cho ta ăn thuốc gì?"

Liên Sinh nói: "Nô tỳ làm gì biết hái thuốc, công tử và nô tỳ đều trúng độc, liền nghĩ đến dị quả đã hái, quả to màu vàng nô tỳ cho công tử ăn, quả nhỏ màu tím nô tỳ ăn, nghĩ chắc là vì ăn quả đó nên công tử mới phục hồi như cũ, mắt của ta có lẽ cũng liên quan đến quả màu tím kia."

Doãn Trác Quân nói: “Thảo nào con Xích Giao ấy đuổi riết không tha. Quả nhiên là bảo vật có thể tái sinh da thịt, trừ sạch độc khí, cứu người từ cõi chết trở về. Xem ra đây cũng là phúc trong họa, cơ duyên của hai ta. Con Xích Giao và con Sơn Tiêu kia giờ ở đâu rồi?”

Liên Sinh lúc này mới nhớ ra, lâu như vậy sao không nghe thấy tiếng chúng đánh nhau, nói: "Nô tỳ cũng không biết, trước khi nô tỳ ngất đi, Xích Giao và Sơn Tiêu đang đánh nhau, nô tỳ cũng vừa mới tỉnh, thấy vết thương trên người công tử đã lành hẳn, trong lòng hiếu kỳ, cho nên mới... Nô tỳ ra ngoài xem thử."

Dứt lời, nàng đứng dậy lặng lẽ nhìn ra ngoài động, Doãn Trác Quân cũng nhìn ra ngoài.

Trên bệ đá ngoài sơn động là một mảnh hỗn độn, cái bướu trên đầu Xích Giao đã không còn, biến thành một hố thịt nát bét, miệng phun máu tươi ngã trên bệ đá. Nửa người Sơn Tiêu nằm trong nước, nửa thân dưới đã bị ăn mòn, chỉ còn lại nửa thân trên bờ, sớm đã tắt thở từ lâu.

Liên Sinh nhìn hai con quái vật hôm qua còn bất khả chiến bại nay lại chết dễ dàng như vậy, không khỏi thầm than mình may mắn. Doãn Trác Quân tìm được bảo kiếm của mình, mượn cột đá nhẹ nhàng nhảy lên bệ đá.

Liên Sinh vội nói: "Công tử mau xuống đây, lỡ như con Xích Giao kia chưa chết hẳn cắn ngươi thì phải làm sao."

Doãn Trác Quân nói: "Sợ gì chứ, gia đây hôm qua đã chết một lần rồi, da rắn này là thứ tốt. Nếu làm thành khôi giáp thì đao thương bất nhập, là một món bảo bối, bao nhiêu người tìm cũng không thấy."

Dứt lời, chẳng mấy chốc y đã lột xong da rắn, cuộn lại đưa cho Liên Sinh đeo. Liên Sinh chê mùi máu tanh, tìm một bộ quần áo cũ bọc bên ngoài rồi mới đeo lên người.

Doãn Trác Quân quan sát kỹ phía trên và cửa động sau lưng: "Hôm nay chúng ta đi từ trên này hay đi ra từ trong động?"

Liên Sinh nói: "Không biết hang động này lại thông đi đâu, gặp phải quái vật gì, chúng ta vẫn nên đi từ trên này cho an toàn."

Doãn Trác Quân nói: "Được, vậy đi từ trên này, lên đây!"

Liên Sinh nằm trên lưng Doãn Trác Quân, Doãn Trác Quân nhặt bảo kiếm, chỉ một cú nhảy đã lên vách đá, vách đá cách mặt đất cao bằng ba bốn người.

Doãn Trác Quân cười: "Không ngờ ăn quả kia công lực của gia tăng lên nhiều thế. Ôm cho chắc, gia đưa ngươi ra ngoài."

Mấy lần nhảy lên hạ xuống đã đến lưng chừng núi, lại mấy lần lên xuống nữa người đã ở trên đỉnh vách.