Chương 27.1: Trúng kịch độc, quả lạ cứu mạng

Liên Sinh quay đầu nhìn con Xích Giao đang bám riết không tha, lại ngẩng đầu nhìn con Sơn Tiêu đang chặn đường, hai con quái vật này đều không thể chọc vào, sao lại cùng lúc xuất hiện ở đây.

Con Sơn Tiêu kia đã nhận ra Liên Sinh và Doãn Trác Quân, đột nhiên gầm lên giận dữ, một chưởng đấm vào vách núi, chỉ nghe một tiếng nổ long trời lở đất, vách đá nứt toác, đá vụn bụi đất ầm ầm lăn xuống, che trời lấp đất đập về phía hai người.

Doãn Trác Quân một tay cầm kiếm, một tay bám vào vách đá, loạng choạng một cái liền bị chấn động trượt xuống dưới.

Con Xích Giao thấy người rơi xuống, lập tức há to miệng, mắt lộ hung quang nhìn chằm chằm hai người, chỉ chờ họ rơi vào miệng. Liên Sinh chỉ biết phải ôm chặt Doãn Trác Quân, hai tay siết chặt lấy người y, mắt thấy sắp táng thân trong miệng rắn.

Doãn Trác Quân dùng hết sức cắm bảo kiếm vào vách đá, kiếm là kiếm tốt, hai người mới giữ được thân hình.

Doãn Trác Quân mượn lực trong tay, tung người nhảy lên một mỏm đá nhô ra, bảo kiếm lại cắm vào vách núi, mới dừng lại được, dưới chân chỉ là một chỗ vừa đủ cho một người đứng.

Liên Sinh vừa thở phào một hơi đã cảm thấy không ổn, khuôn mặt này sao thế này, lại nhìn đầu và vai Doãn Trác Quân bị đá lở lúc nãy đập trúng, máu thịt be bét đã nhuộm đỏ nửa người, một tay vì leo núi mà mài đến máu chảy đầm đìa.

Liên Sinh trong lòng đau xót nói: "Công tử thả nô tỳ xuống đi. Công tử hãy một mình thoát thân đi."

Doãn Trác Quân nghiến răng nói: "Gia đã mua ngươi, ngươi chính là người của gia, ngươi muốn chết còn phải hỏi xem gia có đồng ý không."

Dứt lời, y cắn răng leo tiếp lêи đỉиɦ vách, máu theo cử động lại tuôn ra như suối.

Liên Sinh hoảng hốt dùng tay ấn lại, nhưng làm thế nào cũng không cầm được, máu cứ thế trào ra qua kẽ tay.

Con Sơn Tiêu trên đỉnh vách thấy hai người vẫn đang leo lên, gầm lên giận dữ rồi bò từ trên đỉnh núi xuống.

Doãn Trác Quân đột nhiên cười hỏi Liên Sinh: "Nha đầu xấu xí, ngươi có sợ chết không?" Liên Sinh nói: "Không sợ, nô tỳ không sợ chết."

Doãn Trác Quân nói: "Không hổ là người của gia, hôm nay gia sẽ liều một phen, xem ông trời có thu mạng ta đi không, nhắm mắt lại!"

Liên Sinh nghe lời nhắm chặt hai mắt, chỉ cảm thấy thân thể rơi xuống.

Mùi tanh hôi kia càng lúc càng nồng nặc, nàng hé mắt nhìn, miệng khổng lồ của Xích Giao đã ở ngay trước mắt, còn chưa kịp kinh hãi kêu lên, Doãn Trác Quân đã cầm trường kiếm đâm vào đầu Xích Giao.

Một tia lửa loé lên, Doãn Trác Quân mượn lực nhảy lên tránh được cái miệng khổng lồ.

Liên Sinh trơ mắt nhìn lưỡi dài trong miệng lớn sượt qua tóc mình, con ngươi đỏ rực của Xích Giao ở ngay trước mắt.

Xích Giao thấy con mồi sắp vào miệng trong chớp mắt lại chạy thoát, trong mắt bốc hoả, há miệng phun ra một luồng khói đỏ có mùi khét về phía hai người.

Doãn Trác Quân ở phía trước nên hít phải khói nhiều hơn, Liên Sinh ở phía sau chỉ hít phải một ít đã thấy đầu váng mắt hoa.

Doãn Trác Quân hét lớn một tiếng: "Không ổn!" Bảo kiếm tuột khỏi tay, người cũng từ vách núi lăn xuống, hai người lại rơi về đáy động.

Còn chưa kịp để Liên Sinh đứng dậy, đã nghe thấy hai tiếng gầm giận dữ của quái thú.

Liên Sinh ngẩng đầu nhìn, Xích Giao và Sơn Tiêu từ trên đỉnh động đi xuống đã đυ.ng phải nhau, khói đỏ còn chưa tan hết, Sơn Tiêu xuống nhanh, nhất thời không dừng lại kịp liền bị khói đỏ sặc phải.

Sơn Tiêu ngửi thấy khói có độc, tưởng Xích Giao tấn công mình, lập tức hai con cự thú lao vào nhau, đấu đến trời long đất lở.

Liên Sinh cúi đầu nhìn Doãn Trác Quân, mặt y đen như than, vết thương do đá đập trên đầu, trên vai máu đã chuyển sang màu đen, quần áo Liên Sinh, da trên người y đã biến thành màu đen và không ngừng lan xuống dưới, chỉ một loáng, cả người đã biến thành một thanh than đen, nằm đó bất tỉnh.