- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Linh Dị
- Độ Hồn Liên Hoa
- Chương 20.2
Độ Hồn Liên Hoa
Chương 20.2
Doãn Trác Quân gật đầu, cảnh giác quan sát bốn phía, mấy đội hộ vệ cũng cầm vũ khí cảnh giác quan sát những khối đá hình thù kỳ dị sừng sững trong đêm. Mấy người ăn vận như thương nhân đi tới hỏi Tần Xuyên đã xảy ra chuyện gì, liền bị Tần Xuyên khuyên trở về lều.
Hồi lâu sau không thấy động tĩnh gì nữa, Tần Xuyên lệnh cho người tiếp tục tuần tra. Trời sắp sáng, đây cũng là lúc tăm tối nhất, cũng là lúc người ta dễ lơ là cảnh giác nhất.
Doãn Trác Quân trở lại xe nhắm mắt dưỡng thần, Liên Sinh tiếp tục nhoài người ở mép xe nhìn ra ngoài. Địa thế nơi đây quá hiểm trở, vách núi hai bên như bị đao chém rìu bổ, thẳng tắp cắm lên trời, trong đêm tối đã không phân biệt được đâu là đỉnh núi, đâu là bầu trời.
Ánh sao xa xa khẽ chớp động, như đom đóm lập lòe, nhìn một hồi, Liên Sinh thấy mắt mình như hoa lên, lại thấy những ngôi sao kia lấp láy, như đang rơi xuống, từ trên trời hạ xuống từng chút một, càng lúc càng thấp, thấp đến mức có thể thấy chúng đang lóe lên ánh sáng xanh sâu kín , chớp một cái, lại chớp một cái.
Thân thể Liên Sinh cứng đờ, những ngôi sao đó, những thứ đang phát sáng đó đâu phải là sao trên trời, rõ ràng là từng đôi mắt xanh biếc lóe lên vẻ tàn khốc và sát lục . Là dã thú, Liên Sinh run rẩy đưa tay lay Doãn Trác Quân.
Doãn Trác Quân đột ngột mở mắt, không nói một lời vén rèm nhảy ra khỏi xe, ưỡn ngực ngẩng đầu, uy phong lẫm liệt đứng trước xe, một tay cầm kiếm, một tay rút phi đao bên hông. Mắt nhìn thẳng vào những đôi mắt xanh biếc trên vách đá, giơ tay lên, mấy ngọn phi đao bay vυ"t đi, mang theo tiếng gió rít lên, chỉ nghe thấy vài tiếng kêu quái dị và tiếng lăn lộn của quái thú.
Trong bóng tối dường như có quái thú bị trúng đòn lăn xuống, đè lên người những con khác, nhất thời tiếng kêu thảm thiết của động vật không ngừng vang lên.
Tần Xuyên đứng vững bên cạnh Doãn Trác Quân, rút một mũi tên từ sau lưng ra, một tay cầm cung, một tay lắp tên, nhìn những đôi mắt lấp lánh trên vách núi hai bên, "vυ"t vυ"t vυ"t" một lần bắn ra ba mũi tên. Các hộ vệ cũng cầm cung tên bắn về phía những con quái thú mắt lóe lục quang, chúng kêu lên thảm thiết, từ trên vách đá rơi xuống rồi lăn lông lốc.
Bỗng một tiếng thét dài sắc lẻm vang lên, trời long đất lở. Liên Sinh nhìn quanh, chợt thấy trên cao vách núi có một tảng đá khổng lồ đang từ từ di chuyển đến trước vách núi trong đêm tối.
Nhìn kỹ lại, trong đêm đen dần hiện ra một đôi mắt xanh biếc lấp lánh trên tảng đá, đó không phải là đá, đó rõ ràng là một con quái vật. Con quái vật nửa ngồi nửa đứng, đột nhiên giơ hai tay lên trời, phát ra một tiếng thét dài bén nhọn.
Trong phút chốc, núi non vang dội, chim đêm bay loạn, tiếng thét như sấm sét đinh tai nhức óc, lại như vạn ngàn cây kim nhỏ đâm vào óc, đầu đau như búa bổ khiến người ta trong nháy mắt trống rỗng.
Mọi người đều ôm đầu ngồi xổm xuống, đến khi mở mắt ra, ai nấy đều ánh mắt đờ đẫn, có kẻ miệng phun máu tươi, có kẻ máu chảy ra từ mắt, từ tai, nhưng đều ngơ ngác không biết gì, ánh mắt ngốc trệ nhìn thẳng về phía trước.
Liên Sinh chỉ nghe tiếng rít chói tai đến cực điểm, còn chưa kịp phản ứng thì cảm giác như có vật gì nhọn xuyên thủng màng nhĩ, chui thẳng vào đầu. Âm thanh ấy như mũi tên xé gió, lao thẳng vào hai tai.
Nàng hoảng hốt đưa tay bịt lại, nhưng tiếng rít vẫn nổ vang trong óc như sấm dậy, một luồng tà khí lạnh buốt từ khắp người dâng lên, lan thẳng tới tim.
Liên Sinh chỉ cảm thấy tim mình chấn động, một ngụm máu tươi phun ra, ánh mắt dần đờ đẫn.
Trong lòng nàng vừa như hiểu lại vừa như không, chỉ cảm thấy phải thần phục âm thanh đó, phải nghe theo tiếng gầm đó, tôn nó làm chủ, bất chấp sinh tử. Nhưng sâu trong thâm tâm lại thấy không ổn, song không thể nghĩ ra là không ổn ở đâu.
Bất giác, nàng nhíu mày, ý nghĩ phản kháng vừa dấy lên đã bị một sức mạnh thần phục khác đè xuống. Đang do dự định đứng dậy xuống xe, nàng chợt cảm thấy sau lưng có một luồng khí chậm rãi dâng lên từ xương cụt, đi dọc lên đốt sống cổ rồi khuếch tán ra ngoài.
Luồng khí đi đến đâu, nơi đó như được tắm trong nắng xuân ấm áp, dễ chịu, thoáng chốc đã xua tan luồng tà khí âm hàn kia. Liên Sinh chấn động, linh đài như được gột rửa, lòng dạ bỗng nhiên quang đãng, ánh mắt trở nên trong sáng.
Nàng nhìn ra ngoài xe, thấy các thương nhân, phụ nhân trong lều, trong xe đều hai mắt đờ đẫn, đi thẳng về phía phát ra âm thanh.
------------
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Linh Dị
- Độ Hồn Liên Hoa
- Chương 20.2