"Phì! Đồ bẩn thỉu! Mới tí tuổi đầu đã biết giở trò với đàn bà con gái."
"Nhỏ mà đã phóng đãng, lớn lên không biết còn làm hại bao nhiêu cô nương nữa đây."
Bên tai lại vang lên những âm thanh hỗn loạn, Liên Sinh âm thầm thở dài, buông lỏng bàn tay đang đau đớn siết chặt, xoa xoa ngực, rồi lại cúi đầu tiếp tục giặt giũ.
Thanh Loan tuy cũng là hạ nhân, nhưng được vợ chồng Thanh Sơn nuông chiều nên tính tình kiêu căng phóng túng. Hàng ngày ngoài việc theo Thanh Sơn ra ngoài mua đồ, hắn chỉ ngồi ở phòng gác cổng nghe đám người hầu lớn tuổi kể chuyện tiếu lâm lúc trà dư tửu hậu, đặc biệt là những chuyện trai gái hoan ái thì càng nghe càng khoái trá, tuổi còn nhỏ đã am tường chuyện nam nữ.
Hai năm trước, có lần Liên Sinh đang tắm thì bị Thanh Loan bắt gặp. Thanh Loan hai mắt sáng rực chạy tới ôm chầm lấy. Liên Sinh vội dùng quần áo che trước người. Thanh Loan ngày ngày được ăn ngon mặc đẹp, thân thể cường tráng, tuổi tuy nhỏ hơn Liên Sinh nhưng sức lại lớn hơn, hắn đè Liên Sinh xuống nói: "Nếu ngươi cho ta sờ, ta sẽ không đánh ngươi, nếu không trận đòn này ngươi không thoát được đâu, ba ngày cũng đừng hòng có cơm ăn."
Liên Sinh không động đậy nữa. Nàng biết Thanh Loan nói thật. Từ nhỏ nàng đã thường xuyên bị đánh, bị bỏ đói vì Thanh Loan. Có khi là vì nàng còn nhỏ chưa biết làm việc nhà, có khi là vì Thanh Loan cố tình khóc lóc vu vạ nàng bắt nạt hắn, chỉ để được xem cảnh Liên Sinh bị vợ Thanh Sơn đánh chửi cho vui. Tóm lại, chỉ cần Thanh Loan khóc lóc, chắc chắn là lỗi của Liên Sinh, trận đòn và bữa đói đó không thể nào thoát được.
Thấy Liên Sinh ngoan ngoãn, Thanh Loan đắc ý cười, giật lấy mảnh áo rách trong tay Liên Sinh ném xuống đất, kéo nàng lên giường. Dựa theo những lời nghe lỏm được ở phòng gác cổng, hắn cắn loạn xạ lên mặt Liên Sinh, tay không ngừng sờ soạng khắp người nàng. Liên Sinh nén đau, cắn răng không một tiếng rên.
Cuối cùng, Thanh Loan vì còn nhỏ chưa làm nên chuyện, lại sợ bị người khác trông thấy, nên để lại cho Liên Sinh một thân bầm tím rồi bỏ chạy. Liên Sinh nhặt mảnh áo rách dưới đất mặc vào, sau đó đến gặp quản sự xin được ở chung phòng với các hạ nhân khác.
Quản sự sợ dính phải vận rủi của nàng, những người khác lại sợ đôi mắt dị thường của nàng, nên đã cho nàng một căn phòng riêng ở nơi hẻo lánh nhất. Đồ đạc tuy có cũ nát nhưng nàng lại vui vì được ở một mình. Từ đó, Thanh Loan thỉnh thoảng lại đến quấy rầy, luôn lén lút chiếm chút tiện nghi rồi bỏ đi.
Khi chuyển đi, Liên Sinh cũng chẳng có gì nhiều, chỉ có vài bộ quần áo cũ nát cuộn lại. Nàng còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, vợ Thanh Sơn đã nghe tin, đùng đùng chạy tới, dùng ngón tay mập ú chọc vào đầu Liên Sinh mà mắng: "Đồ sói mắt trắng, thứ vong ân bội nghĩa! Đồ đĩ ranh trời sinh hạ tiện! Ngươi tưởng cánh cứng rồi là bay được à? Ngươi bay đi đâu được chứ, lớn lên cái dạng này thì còn có đường ra nào tốt đẹp? Vài năm nữa chẳng phải cũng phải lết về hầu hạ chúng ta sao." Dứt lời, bà ta cởi giày ra, phang tới tấp vào người nàng.
Liên Sinh đã quen nhẫn nhục chịu đựng, cũng không cãi lại, chỉ ôm đầu co ro dưới đất, im lặng mặc cho bà ta đánh chửi. Một đám nô bộc vây xem nhưng không một ai dám lên tiếng can ngăn. Vợ Thanh Sơn nuôi lớn Liên Sinh nên đánh chửi đã thành quen, người khác lại không có lá gan như bà ta, sợ rước phải điềm gở nên không dám khuyên can.
Đang lúc đánh hăng, Thanh Sơn chạy tới ngăn lại. Thanh Sơn nhìn Liên Sinh tóc tai rối bù, người đầy dấu giày bẩn thỉu, hai má sưng đỏ, thở dài một hơi nói: "Nếu thật sự không quen ở thì về nhà ở đi." Nói xong, ông kéo người vợ vẫn còn đang la lối om sòm về nhà. Liên Sinh thấy được ánh mắt lảng tránh của Thanh Loan trong đám đông và bóng dáng hắn vội vã chạy theo sau vợ chồng Thanh Sơn. Nàng cúi đầu lau vết máu bên khóe miệng, vào nhà đóng cửa lại, mọi người lặng lẽ giải tán.
Liên Sinh không biết mình có trở thành thϊếp của Thanh Loan hay không, cũng chưa từng nghĩ sau này sẽ ra sao. Cùng lắm cũng chỉ thiếu ăn thiếu mặc như bây giờ thôi. Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ rằng mình lại thấy ảo ảnh Thanh phủ bị diệt môn, còn bản thân thì đầu một nơi thân một nẻo. Rốt cuộc là tại sao chứ?
------------