Chương 20.1: Đêm khuya bị tập kích, công tử ra tay hiển uy

Phùng Tam Bảo thấy điệu bộ của Doãn Trác Quân, tức giận nói với Tần Xuyên: "Lão đại, ngươi tử tế nói cho tên công tử bột đó biết, nhưng ngươi xem hắn có vẻ gì là biết ơn đâu."

Tần Xuyên cười lắc đầu: "Sao cái tính khí này của ngươi vẫn không sửa được vậy, ra ngoài không dễ dàng, nhất là ở nơi hung hiểm thế này, đừng so đo nhiều làm gì. Đợi ngày mai ra khỏi núi Dật Hà này là mỗi người một ngả rồi, hà tất vì thái độ của hắn mà sinh sự."

Dứt lời liền sắp xếp cho đoàn xe nghỉ ngơi.

Liên Sinh cúi đầu chạy về bên xe ngựa, vô tình ngẩng đầu lại cảm thấy sau lưng Tần Xuyên có một ánh mắt đang nhìn về phía này.

Ngẩng đầu nhìn lên, dưới ánh lửa, nàng thấy một thiếu nữ đứng dưới một cỗ xe ngựa, mặc áo gấm xanh biếc, váy dài gấm trắng thêu hoa quế bằng chỉ bạc, khoác một chiếc áo choàng lớn màu trắng gạo viền thêu hoa mộc lan, mang mạng che mặt màu trắng để lộ một đôi mắt sáng như sao, con ngươi trong như nước mùa thu đang long lanh nhìn về phía này.

Thấy Liên Sinh nhìn mình, nàng ta vội cụp mắt xuống, quay người nhanh chóng rời đi, trong nháy mắt đã biến mất vào trong đám người.

Liên Sinh dùng cả tay chân leo lên xe, tựa vào cửa xe, co người ôm gối định nhắm mắt nghỉ ngơi. Doãn Trác Quân đưa tay xách cổ áo Liên Sinh kéo vào trong thùng xe, ném cho nàng một tấm chăn rồi cũng không nói gì, tự mình ngả đầu ngủ.

Liên Sinh dùng chăn quấn lấy mình, tựa vào thành xe, qua khe hở của rèm xe tò mò nhìn ra ngoài. Trong thương đội, Tần Xuyên đứng giữa, có trật tự sắp xếp người buộc ngựa và hàng hóa, lại cho người dựng lều.

Người quản lý lương thực lấy lương khô, thịt khô và hoa quả ra chia cho mọi người. Xem ra Tần Xuyên rất có uy tín trong đoàn xe, sau khi phân phó, mọi người đều làm tròn chức trách của mình, bận rộn không ngơi nghỉ.

Vị cô nương vừa rồi đã không còn ở bên cạnh đoàn xe, chắc là đã về lều nghỉ ngơi. Sau khi ăn xong, Tần Xuyên lại lệnh cho người đốt thêm mấy đống lửa xung quanh, rồi sắp xếp người gác đêm, sau đó trở về một chiếc lều nghỉ ngơi.

Đêm lại trở nên yên tĩnh, ánh sao lấp lánh không thể soi sáng cả bầu trời, màn đêm đen kịt như một vòm trời không thể xuyên thủng bao trùm lên mảnh đất này.

Trong khe núi tĩnh mịch chỉ có tiếng gió núi gào thét. Gió núi lướt qua mấy đống lửa, ngọn lửa càng cháy càng yếu, chập chờn như ngọn nến trước gió, dường như giây phút sau sẽ bị gió thổi tan tác, thỉnh thoảng phát ra một hai tiếng "lách tách" của củi nổ rồi lại chìm vào im lặng.

Ánh lửa hắt lên những tảng đá kỳ dị hai bên sườn núi, trông như những con cự thú đang giương nanh múa vuốt, như muốn nuốt chửng tất cả mọi thứ trên đời này.

Liên Sinh đầu tựa vào thành xe, không biết có phải vì tiếng gió núi gào thét hay vì lý do nào khác mà ngủ không yên giấc. Mơ màng như ngủ như tỉnh, chợt nghe một tiếng tru dài, tiếng tru lúc xa lúc gần, tràn ngập khát máu và chinh phục.

Ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết đến xé lòng của một người, rồi lại có mấy tiếng thú gầm nối tiếp nhau vang lên.

Liên Sinh giật mình ngồi bật dậy, còn chưa kịp phản ứng, Doãn Trác Quân đã phi thân ra khỏi thùng xe, tay cầm trường kiếm, đứng trước xe, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm vào màn đêm đen kịt phía trước.

Liên Sinh đứng dậy vén rèm, định trèo ra khỏi xe thì bị Doãn Trác Quân ấn đầu lại, khẽ nói: "Quay về, nằm im đó." Dứt lời, y hơi dùng sức, Liên Sinh liền bị đẩy ngã lăn vào thùng xe. Liên Sinh bò dậy, nhoài người ra mép xe, vén một góc rèm, lén lút nhìn ra ngoài.

Tần Xuyên, Phùng Tam Bảo cùng một đám tráng hán đều cầm binh khí chạy ra từ xe và lều của mình, không một ai y phục xộc xệch, xem ra là một đội hộ vệ được huấn luyện bài bản. Tần Xuyên gọi mấy người gác đêm đến hỏi, phát hiện thiếu một hộ vệ tuần tra vòng ngoài, bèn lệnh cho mấy người vây quanh xe ngựa và lều trại, châm thêm củi vào đống lửa sắp tàn, hai người một đội đi tuần tra xung quanh.

Quay đầu thấy Doãn Trác Quân tay cầm bảo kiếm đứng trước xe, Tần Xuyên tiến lên chắp tay: "Thì ra Doãn công tử cũng là người luyện võ, tốt quá rồi, ta vốn còn định tìm người bảo vệ xe ngựa của công tử, xem ra bây giờ không cần nữa."

Doãn Trác Quân nói: "Tần huynh có lòng rồi, huynh thường đi con đường này, có biết đây là dã thú gì không?"

Tần Xuyên cau mày nói: "Mọi khi cũng chỉ có hổ sói qua lại, nhiều lắm là nghe nói có mãng xà, chứ tiếng tru như đêm nay thì không biết là dã thú gì."