Chương 19.1: Lạc vào Dật Hà, tình cờ gặp thương đội

Doãn Trác Quân hoàn toàn không để lời của chủ quán vào lòng, vừa đi vừa thưởng ngoạn phong cảnh.

Doãn Trác Quân áo trắng như tuyết, tóc đen như mực, tướng mạo tuấn tú, tay cầm quạt gấm, một dáng vẻ phong lưu phóng khoáng, khiến cho các thiếu nữ, phụ nhân đi qua đều không ngừng liếc trộm.

Doãn Trác Quân càng thêm đắc ý phe phẩy quạt gấm, mày kiếm khẽ nhướng, môi đỏ mỉm cười, đôi mắt đa tình vừa đi vừa liếc mắt đưa tình với những nữ tử mặt mày ửng hồng. Thấy những nữ tử kia xấu hổ đỏ mặt bỏ chạy, y phá lên cười đắc ý.

Đi dạo qua các khu chợ, Doãn Trác Quân hứng khởi, vừa đi vừa tiện tay mua sắm, đều bắt Liên Sinh cầm. Liên Sinh ôm váy áo, hoa tai, trâm cài tóc, son phấn, hết hộp lớn đến hộp nhỏ, loạng choạng đi theo sau.

Chân trượt một cái, không để ý đâm sầm vào người Doãn Trác Quân, người đã ngã xuống đất, tay theo bản năng chộp lên trên, tóm được một mảnh vải. Ngẩng đầu nhìn lên, trên vạt áo trắng của Doãn Trác Quân có một dấu tay bẩn.

Sắc mặt Doãn Trác Quân hơi trầm xuống, dùng cán quạt gõ vào đầu Liên Sinh một cái: "Đi đường cũng không nhìn cho kỹ, thật là vô dụng."

Dứt lời, y rẽ vào một tiệm may bên cạnh, mua một bộ y phục màu trắng bạc, vạt áo có thêu hình mây lành bằng chỉ bạc rồi thay.

Liên Sinh cúi đầu đứng chờ một bên, đợi Doãn Trác Quân thay đồ xong, liền trải bộ đồ bẩn ra, đặt hết những thứ trong lòng lên trên, gói thành một bọc rồi đeo lên lưng, cúi đầu đi theo sau Doãn Trác Quân.

Cứ thế vừa đi vừa dạo, đến trưa hai người đến một tửu lâu. Liên Sinh đi theo sau Doãn Trác Quân, nhìn tửu lâu cao lớn bề thế mà nuốt nước bọt, sáng ăn hoành thánh vốn chưa no, đi một quãng đường dài như vậy đã sớm đói meo. Vào trong lầu, tiểu nhị vội tiến lên chào hỏi.

Doãn Trác Quân ngồi xuống chiếc bàn cạnh cửa sổ, Liên Sinh vừa định ngồi xuống, ngẩng đầu thấy Doãn Trác Quân đang nhìn mình không chớp mắt mới sực tỉnh, quay người đi đến chiếc bàn bên cạnh ngồi xuống.

Doãn Trác Quân lúc này mới thu hồi ánh mắt, gọi tiểu nhị gọi mấy món ăn, lại gọi một bầu rượu rồi nhìn về phía Liên Sinh nói: "Cho tỳ nữ kia thêm cơm."

Rồi chỉ vào thực đơn nói với tiểu nhị: ""Vân Trung Thư Cẩm", tên món ăn thật phong nhã, cho tỳ nữ kia một đĩa này là được."

Lại lẩm bẩm: "Gầy gò thế này, nên bồi bổ một chút."

Phía bên kia Liên Sinh nghe xong cảm động đến suýt rơi lệ, thì ra công tử vẫn còn quan tâm đến mình.

Nhưng khi món ăn được dọn lên, Liên Sinh nhìn bát cơm đầy vun và đĩa đậu hũ ky cuốn rau xanh trước mặt mà ngẩn người, đây là "Vân Trung Thư Cẩm" sao?

Doãn Trác Quân đang định cầm đũa, liếc thấy Liên Sinh đang ngẩn người nhìn đồ ăn trên bàn, rồi lại nhìn đĩa thức ăn đó, "phì" một tiếng bật cười.

Liên Sinh khẽ ngẩng đầu, đôi mắt dị sắc long lanh tựa hai vũng đầm sâu thẳm lúc này đang nhìn y không chớp.

Lời trêu chọc đến bên miệng Doãn Trác Quân thế nào cũng không nói ra được, y đẩy đĩa vịt quay bát bảo giòn thơm trên bàn về phía Liên Sinh. Liên Sinh vội chạy tới bưng đĩa vịt về bàn mình rồi cúi đầu ăn.

Doãn Trác Quân quay đầu nhìn dòng người ồn ào náo nhiệt trên phố, rót một ly rượu, tự rót tự uống.

Ăn cơm xong, hai người đi xuyên qua khu chợ. Doãn Trác Quân thấy Liên Sinh đang đeo một cái bọc lớn trên lưng, bèn mua một cỗ xe ngựa. Thùng xe sạch sẽ gọn gàng, còn có bàn trà. Liên Sinh đặt đồ vật lên xe, ngồi phía trước đánh xe.

Doãn Trác Quân hơi có men rượu, liền ngả người trong thùng xe ngủ thϊếp đi.

Liên Sinh ngồi phía trước, theo xe lắc lư, chẳng mấy chốc cũng ngủ gật. Đang ngủ say thì bị người ta lay tỉnh, mở mắt ra đã thấy trời tối đen, một vầng trăng non lạnh lùng treo trên cao, sao lấp lánh đầy trời.

Xe ngựa dừng trong một khe núi chỉ đủ cho ba cỗ xe đi song song, hai bên là những tảng đá khổng lồ vươn thẳng lên trời, xung quanh là đá núi lởm chởm, cây cỏ hoang vu. Con ngựa kéo xe đang cúi đầu chuyên tâm gặm mấy cọng cỏ xanh trước mắt.

Doãn Trác Quân đứng bên xe nhìn quanh nói: "Nha đầu nhà ngươi sao đánh xe mà cũng ngủ gật được, thật là ngốc, cũng không biết đây là đâu."

Liên Sinh vội xuống xe quỳ xuống đất: "Đều là lỗi của nô tỳ, nô tỳ vô dụng, lần sau nhất định sẽ trông chừng xe ngựa không dám lười biếng, nô tỳ đi dò la một chút..."