Chương 16.2

Dứt lời lại ngẩng đầu chắp tay lẩm bẩm: "Phật tổ phù hộ, đừng xảy ra chuyện gì nữa."

Liên Sinh chân đi như bay, một lát đã mời được đại phu ở thành nam đến.

Lão đại phu này còn chưa kịp dậy đã bị tiếng gõ cửa làm cho tỉnh giấc, trong lòng không vui, theo một tỳ nữ cứ cúi gằm mặt đi đến cửa viện.

Vừa thấy là Mãn Xuân Viện, trong lòng lại coi thường mấy phần, cho rằng chắc là bệnh phụ khoa gì đó, lòng tức giận, giậm chân nói: "Sáng sớm đã quấy rầy người ta thanh tịnh, lão phu vốn chỉ xem gân cốt đau nhức, bệnh phụ khoa thì mời đại phu phụ khoa, lão phu không xem được."

Dứt lời quay người bỏ đi.

Liên Sinh vội níu lấy, quỳ xuống nói: "Lão tiên sinh, ngài cứ vào xem một chút đi, không phải bệnh phụ khoa mà là ngoại thương, cầu xin lão gia, đã đến cửa rồi thì xem một chút đi."

Lão đại phu thấy Liên Sinh khẩn khoản, đã đến rồi thì xem một chút vậy.

Theo Liên Sinh lên lầu, thấy người bị quấn như cái bánh chưng cũng kinh ngạc. Mở lớp băng gạc ra, thấy trên người La Mi da tróc thịt bong, có chỗ sâu thấy cả xương, một cánh tay đã đứt gân, trên mặt từ mũi trở xuống máu thịt bầy nhầy, toàn bộ thịt dưới cằm bị xé mất.

Lão đại phu kinh hãi không thôi, đây là bị dã thú gì cắn vậy? Tay chân luống cuống mở hòm thuốc ra bắt đầu chữa trị.

Xuân Tam Nương cũng ở bên cạnh, thấy La Mi như vậy, trong lòng thầm nghĩ, xong rồi, mỹ nhân như hoa như ngọc này coi như phế rồi. Ả quay người rời khỏi phòng.

Lão đại phu mất rất nhiều công sức mới xử lý xong vết thương, lại dặn dò loại thuốc nào uống, loại nào bôi ngoài, dặn dò rõ ràng xong lại nhìn La Mi nói: "Vết thương này dù có lành, người cũng hủy rồi." Dứt lời, lão lắc đầu thở dài rời đi.

Thiền đứng ngây ra đó, trợn to mắt nhìn La Mi run lẩy bẩy, bỗng nhiên kéo lấy vạt áo Liên Sinh: "Ngươi thấy nàng ta rồi, đúng không? Là ngươi thấy Bích Hoàn phải không?"

Liên Sinh hỏi: "Ngươi biết Bích Hoàn?"

Thiền vội lắc đầu: "Không, ta không biết, ta không biết."

Dứt lời liền chạy xuống lầu. Liên Sinh nhìn bóng lưng Thiền, lại nhìn thuốc trong tay, thở dài một hơi.

Chạng vạng, La Mi tỉnh lại, mở mắt không nói gì, trong mắt tĩnh lặng như một vũng nước tù, chỉ ngây người nhìn xà nhà.

Liên Sinh và Thiền đút cho nàng ăn cũng không ăn, đút thuốc cũng không uống. Thiền khuyên: "Ngươi đi thay bộ quần áo trước đi, ta ở đây khuyên cô nương thêm."

Liên Sinh lúc này mới phát hiện quần áo sau lưng mình rách một mảng lớn nhưng không có máu chảy ra, trong lòng thầm thấy kỳ lạ, nhớ rõ lúc đó nữ quỷ tên Bích Hoàn rõ ràng đã dùng móng vuốt sắc nhọn cào mình bị thương, tại sao lại không có vết thương.

Nàng lắc đầu không nghĩ nữa, nhanh chóng thay quần áo rồi lại đến phòng La Mi.

La Mi đã yên lặng uống thuốc, Thiền thì nước mắt giàn giụa. Liên Sinh tuy không biết Thiền đã khuyên giải thế nào, nhưng trong lòng chỉ mừng là La Mi chịu uống thuốc.

Trong thời gian đó Doãn công tử đến một lần, La Mi chỉ nói không gặp, Doãn Trác Quân đành hậm hực rời đi.

La Mi đứng trước cửa sổ, nhìn bóng lưng Doãn Trác Quân mà rơi lệ, Liên Sinh kiễng chân nhìn theo, chỉ thấy một vạt áo trắng thoáng qua ở cổng viện.

Vết thương của La Mi ngày một tốt hơn, chỉ là trên mặt từ mũi trở lên vẫn còn ổn, phía dưới thì toàn bộ hàm răng lộ ra ngoài, nhe răng, những vết sẹo và phần xương trắng ởn nơi không còn thịt trông như lệ quỷ.

La Mi cũng không soi gương, từ sau lần thấy bộ dạng của mình trong bát canh thuốc, nàng uống thuốc cũng không nhìn, chỉ nhắm mắt đổ vào miệng.

Một cánh tay vì đứt gân đã bị phế, treo lủng lẳng trên người không chút sức lực. Làn da từng mịn màng như gấm, xương ngọc thơm tho nay đầy những vết sẹo lồi lõm.

Xuân Tam Nương đuổi La Mi đến ở nhà củi cạnh bếp sau hậu viện, căn phòng trên lầu ba của La Mi thì cho hoa khôi mới đến là Ngọc Mị cô nương ở. Thiền bị phái đi hầu hạ Ngọc Điệp cô nương mới tới.

Liên Sinh mặc cho đánh chửi thế nào cũng không rời La Mi, Xuân Tam Nương đành phải phái nàng ra bếp.

Liên Sinh lại mừng vì được ở gần La Mi, tiện chăm sóc nàng. Thiền thỉnh thoảng cũng mang chút đồ ăn và tiền lẻ qua, thuốc của La Mi mới có thể tiếp tục uống.

------------