Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độ Hồn Liên Hoa

Chương 16.1: La Mi được cứu, dung nhan bị hủy

« Chương TrướcChương Tiếp »
Con chó mực kia đã xông đến người La Mi, há to miệng cắn xé. Liên Sinh nghe tiếng La Mi kêu la thảm thiết nhưng không sức cứu giúp, lòng nóng như lửa đốt.

Nữ quỷ cười man rợ nhìn con chó mực tàn phá cắn xé trên người La Mi, rồi dang tay, mười đầu ngón tay sắc như dao, hung hãn đâm về phía tim La Mi. Liên Sinh không nghĩ ngợi, bò dậy giang hai tay che trên người La Mi.

Móng vuốt của nữ quỷ đâm thẳng vào lưng Liên Sinh, Liên Sinh hét thảm một tiếng rồi ngất đi.

Áo sau lưng bị đâm thủng mười lỗ máu thịt bầy nhầy, máu chảy dọc sống lưng, đến xương cụt thì dừng lại, tự xoay tròn thành một chú văn phức tạp như đồ đằng, phát ra ánh sáng máu rực rỡ rồi lại từ xương cụt không ngừng lan lên trên.

Cuối cùng, chú văn phủ kín cả lưng, phát ra một luồng sáng chói mắt rồi cả máu tươi và chú văn cùng ẩn vào trong cơ thể. Lưng nàng như chưa từng bị thương, chỉ có mười cái lỗ trên áo vẫn còn đó.

Tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt, nữ quỷ kia bị ánh sáng chiếu vào, gào lên như dã thú bị thương rồi lùi lại. Con chó mực đã sớm nhảy ra, hai mắt kinh hãi co rúm ở góc tường.

Khi Liên Sinh tỉnh lại đã thấy mình nằm trên người La Mi. La Mi hai mắt nhắm nghiền, mặt và người đầy máu, không biết sống chết ra sao. Liên Sinh quay đầu nhìn quanh, thấy nữ quỷ ngồi ở bàn phía xa, con chó mực ngồi xổm trên đất, vừa sợ hãi vừa cảnh giác nhìn mình.

Liên Sinh bật dậy: "Ngươi gϊếŧ cô nương nhà ta!"

Nữ quỷ lặng lẽ nhìn La Mi, nhẹ giọng nói: "Không, nàng ta chưa chết, chỉ ngất đi thôi. Nàng ta may mắn hơn ta, có người chịu chết vì nàng ta."

Dứt lời, ả tự giễu cười: "Nếu năm đó có người chịu nói giúp ta một câu, ta cũng không đến nỗi lòng mang oán hận mà chậm chạp không thể đầu thai."

Ả quay đầu nhìn Liên Sinh: "Ngươi còn nhớ Thanh Tùng Quán không? Chúng ta đã gặp nhau trong đạo quán rồi."

Lại đăm đăm nhìn La Mi, tự lẩm bẩm: "Ta cùng Hoa Nguyệt, Mẫu Đơn và La Mi năm đó cũng bị đánh thuốc mê rồi đưa đến Thanh Tùng Quán. Mấy người chúng ta trong những ngày bị giam cầm đã trở thành bạn tốt. Ta lớn tuổi nhất nên trong mật thất luôn chăm sóc các nàng, mọi việc đều nghĩ cho các nàng, nào ngờ đến lúc sinh tử lại bị các nàng bán đứng. Ba người các nàng được sống, ngươi có biết ta đã trải qua những gì không?"

Dứt lời, mắt ả ngập trời hận ý: "Hôm nay, ta không gϊếŧ nàng ta không phải vì ta nhân từ, một kẻ bị hủy dung sẽ có kết cục thế nào, ta không nói ngươi cũng biết. Chết, đối với nàng ta mà nói là quá dễ dàng. Ha ha!!"

Dứt lời, ả cười lớn đứng dậy đi ra cửa. Con chó mực cảnh giác liếc Liên Sinh một cái rồi theo chủ ra ngoài, trong nháy mắt cả người và chó đều biến mất không tăm tích.

Liên Sinh đi về phía La Mi, sợ La Mi mất máu quá nhiều mà chết, bèn lấy thuốc mỡ cầm máu trong phòng lau rửa vết thương cho nàng, rồi băng bó mặc quần áo vào, cho đến khi cả người La Mi được quấn như cái bánh chưng, Liên Sinh mới ngồi xuống.

Trời đã sáng rõ, đám người hầu trong Mãn Xuân Viện lục tục thức dậy, vừa ngáp vừa hỏi nhau, đêm qua rõ ràng ngủ rất ngon, sao vẫn buồn ngủ thế này.

Liên Sinh thu dọn xong cho La Mi, đang định đi tìm Xuân Tam Nương mời đại phu thì Xuân Tam Nương đã ngáp dài đẩy cửa bước vào: "Mi nhi , giờ này rồi sao còn ngủ vậy?"

Dứt lời, ả há hốc miệng, chết trân nhìn La Mi mình mẩy máu me, bị quấn như cái bánh chưng.

Mãi một lúc sau ả mới quay người định bỏ chạy, thấy Liên Sinh đứng bên cửa liền vội chỉ vào giường, nói với Liên Sinh: "Cô nương của các ngươi đâu? Đây là quái vật gì, sao lại ở đây?"

Liên Sinh vội nói: "Đây chính là La Mi cô nương. Tối qua nửa đêm ta tỉnh dậy, nghe trong phòng cô nương có động tĩnh nên vào xem, thấy cô nương mình đầy thương tích, nên đã băng bó trước. Xin Tam nương cho một tấm lệnh bài để ra ngoài mời đại phu."

Xuân Tam Nương vội nhét lệnh bài qua cửa, nói: "Vậy còn đứng ngây ra đó làm gì, không mau đi đi!"

Liên Sinh chạy đi mời đại phu, Xuân Tam Nương nhìn bóng lưng nàng nói: "Sao mà ngu thế không biết, đến nửa ngày rồi mới nghĩ đến việc mời đại phu."
« Chương TrướcChương Tiếp »