Doãn Trác Quân vừa đến cửa, La Mi đã hai mắt đẫm lệ nhào tới: "Vừa rồi hung hiểm như vậy, nô gia đều thấy cả. Gia quay lại làm gì, liều mạng như vậy có bị thương không? Nô gia lo chết đi được."
Doãn Trác Quân nói: "Chỉ là một con yêu quái quèn, không làm gia bị thương được đâu. Dọa mỹ nhân sợ rồi sao?" Dứt lời, y ôm nàng vào lòng, lau nước mắt, rồi lại thân mật.
Xuân Tam Nương lên lầu đích thân cảm tạ Doãn Trác Quân, lại sai người hầu dọn dẹp sân viện, chỉ đợi ngày mai là mở cửa kinh doanh. Đám người hầu quét dọn sân vườn, sắp xếp bàn ghế, chỉ chờ ngày mai khai trương.
Liên Sinh nhìn bát nước nửa ngày cũng không có động tĩnh gì, không khỏi thở dài.
Đang định rời đi, bỗng nhiên trong bát nước xuất hiện một đôi đồng tử dị sắc, đang trêu chọc nhìn Liên Sinh.
Liên Sinh mãnh liệt ngẩng đầu, kề sát chóp mũi mình là một chóp mũi khác, nhìn lên trên là một đôi đồng tử dị sắc, một mắt đen láy, một mắt màu nâu vàng. Liên Sinh cứ thế đối diện với đôi mắt kia, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, lùi về sau một bước.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã nhận ra đó là nữ quỷ thứ mười lăm. Liên Sinh kinh hãi, quay người chạy ra cửa.
Vừa đến cửa, rõ ràng không có gió nhưng cửa lại "rầm" một tiếng đóng sập lại. Nữ quỷ đứng trước cửa, lạnh lùng nhìn Liên Sinh.
Liên Sinh lùi lại, run giọng nói: "Ngươi là ai, tại sao lại tìm ta?"
Ánh mắt nữ quỷ nhìn chằm chằm vào Liên Sinh, bỗng nhiên trợn ngược lên, hai tròng mắt đều biến thành màu trắng, không thấy con ngươi, chỉ còn lại hai con mắt trắng dã như mắt cá chết.
Lại đảo xuống dưới, hai mắt đều biến thành đen kịt như mực. Nhắm lại rồi mở ra, đôi mắt lại trở về dị đồng một đen một vàng. Con mắt màu vàng chớp một cái, hai mắt đều biến thành con ngươi màu đen bình thường.
Ả cười tà mị với Liên Sinh: "Có phải rất thú vị không, nếu ngươi muốn học, ta sẽ dạy ngươi."
Liên Sinh thấy ả biến đổi đôi mắt, nhất là hai mắt có thể biến thành cùng một màu, trong lòng không khỏi động tâm. Đang định nói, nữ quỷ kia lại sắc mặt âm trầm: "Nhưng con chó đen của ta bị thương rồi, A Tiều đốn củi cũng chết rồi, ta rất không vui." Dứt lời, ả âm u nhìn chằm chằm Liên Sinh.
Liên Sinh chợt nhớ đến ảo ảnh trong bát chè lúc La Mi bị hại, có cả cẩu yêu và nữ quỷ này. Đáy lòng không khỏi trầm xuống, mặt lộ vẻ đề phòng nhìn nữ quỷ. Nữ quỷ lại nói: "Vốn dĩ ta rất thích ngươi, nhưng đáng tiếc bây giờ, không thích nữa."
Dứt lời, ả quay người xuyên qua cửa mà đi.
Đêm tĩnh lặng và lạnh lẽo, không gió không mưa, trời đất như tĩnh lại, không một chút gợn sóng rung động.
Liên Sinh ngủ không yên giấc, nửa đêm bỗng giật mình tỉnh dậy, nghiêng tai lắng nghe, Mãn Xuân Viện im phăng phắc không một tiếng động. Nàng thở phào một hơi, đang định nằm xuống ngủ tiếp thì trong lòng lại thấp thỏm không yên.
Liên Sinh đứng dậy, ngoài cửa ánh trăng như nước, Mãn Xuân Viện như bị yểm bùa, tĩnh mịch đến chết chóc, dường như cả viện đều đã chìm vào giấc ngủ say.
Liên Sinh như bị một sức mạnh vô hình dẫn lối, rón rén lên lầu, dừng lại trước cửa phòng La Mi.
Nghe ngóng khoảng một chén trà, trong phòng vẫn im ắng không một tiếng động. Liên Sinh quay người rời đi, đi ngang qua cửa phòng Hoa Nguyệt, cánh cửa bỗng "két" một tiếng tự mở ra dù không có gió.
Liên Sinh toàn thân cứng đờ, không dám động đậy, chỉ liếc mắt nhìn vào.
Trong phòng tối đen âm u, tựa như quái thú há miệng chực chờ vồ mồi.
Vốn dĩ trong phòng không đèn lại tối tăm nên chẳng thể thấy gì, nhưng Liên Sinh lại nhìn rất rõ. Giữa một màn đen kịt, bức tranh không gió mà tự động cuộn lại, rồi mở ra, cuộn lại, rồi lại mở ra.
Cây tùng vẫn là cây tùng đó, mái tranh vẫn là mái tranh đó, chỉ có gã tiều phu trong tranh đã biến mất.
Con chó mực mình đầy thương tích, tuy ở trong tranh nhưng Liên Sinh vẫn thấy nó vừa dùng lưỡi dài liếʍ móng vuốt bị thương, vừa hung tợn trừng mắt nhìn mình.
Bên cạnh con chó mực là nữ quỷ kia, khóe miệng nở một nụ cười lạnh.
Thấy Liên Sinh ở ngoài cửa, nụ cười của ả càng tươi hơn, tay khẽ vỗ đầu con chó mực. Con chó mực lườm Liên Sinh một cái rồi từ từ bước ra khỏi tranh. Liên Sinh kinh hãi nhìn con chó mực không dám nhúc nhích.
Con chó mực từng bước tiến lại gần, mỗi bước đều vững chãi như đá, nước dãi chảy ròng ròng giữa hai hàm răng nanh lởm chởm. Con chó mực đi đến trước mặt Liên Sinh, hung hãn nhe răng gầm gừ hai tiếng rồi quay người bỏ đi.
Nữ quỷ cũng từ trong tranh bước ra, ghé vào tai Liên Sinh nói: "Ngươi cứ ngoan ngoãn đi, lát nữa về tỷ tỷ lại tết tóc cho. Tỷ tỷ đi xem náo nhiệt trước đã."
Dứt lời, ả loé lên rồi biến mất. Liên Sinh chợt nhớ đến ảo ảnh La Mi bị hại, thầm nghĩ không ổn, vội quay người chạy như bay về phòng La Mi.