Chương 14.1: Lục Cửu bắt yêu, Doãn công tử tương trợ

Lục Cửu rút một thanh kiếm gỗ đào từ trong túi ra, cùng con chó mực kia đánh thành một đoàn. Gã tiều phu trong tranh vốn đang giơ rìu định bổ xuống, bỗng nhiên quay người, nghiến răng nghiến lợi nhìn Lục Cửu đang từ xa chạy tới.

Liên Sinh thấy gã đàn ông trong tranh càng chạy càng lớn, cho đến khi lao ra khỏi tranh, tay giơ chiếc rìu sắc bổ về phía Lục Cửu. Lục Cửu giơ kiếm gỗ đào lên đỡ, một luồng kim quang loé lên, chiếc rìu gãy làm đôi, thanh kiếm gỗ đào cũng nứt ra một vết.

Lục Cửu đau lòng đến giậm chân, hận thù mắng: "Nghiệt súc to gan, dám phá pháp khí của gia gia, chịu chết đi."

Dứt lời, y lại giơ kiếm đâm về phía gã đàn ông. Gã đàn ông thấy rìu bị hủy, liền nhìn về phía con chó mực, lao tới phía nó, "phụt" một tiếng chui vào trong thân thể con chó.

Toàn thân con chó vang lên tiếng xương cốt răng rắc, từ từ phình to ra, tứ chi duỗi dài, hai chân đứng thẳng biến thành hình người, chỉ còn lại một cái đầu chó chảy nước dãi, hung tợn trừng mắt nhìn Lục Cửu.

Liên Sinh "phịch" một tiếng ngã ngồi xuống đất, miệng há hốc, tay chân lạnh ngắt. Đó chính là con cẩu yêu đã gϊếŧ chết La Mi trong ảo ảnh, Bạch Mẫu Đơn và Hoa Nguyệt cũng chết dưới tay nó.

Tiếng đánh nhau trong phòng kinh động đến người trong viện. Mấy người hầu thấy cửa lầu ba mở, Liên Sinh ngã ở cửa, bèn tò mò chạy đến ghé mắt nhìn vào trong, vừa hay thấy được bộ dạng nhe nanh múa vuốt của cẩu yêu, liền sợ hãi tột độ, la hét thất thanh rồi lăn xuống cầu thang, miệng không ngừng kêu: "Yêu quái! Có yêu quái!"

Mấy ngày nay tâm trạng Xuân Tam Nương không tốt, nghe có người la hét, tức giận đứng ở cửa quát: "Giữa trưa ăn no rửng mỡ à, nói nhảm gì thế, thanh thiên bạch nhật lấy đâu ra yêu quái."

Đám nha hoàn bảo vệ đều chỉ tay về phía phòng của Hoa Nguyệt. Xuân Tam Nương vừa chửi bới vừa đi đến cửa phòng Hoa Nguyệt, vừa mới thò đầu vào, con cẩu yêu đang gào thét từ trong phòng nhảy ra.

Xuân Tam Nương chỉ cảm thấy có thứ gì đó từ trên đầu nhảy qua, ngẩng đầu lên thì không thấy gì, quay người nhìn lại, thấy một con quái vật đầu chó thân người đang há miệng chảy nước dãi đứng sau lưng mình, lập tức trợn mắt ngất đi.

Mọi người dưới lầu thấy con cẩu yêu xông ra ngoài, thoáng chốc loạn thành một đoàn, chỉ trong nháy mắt đã chạy tán loạn như chim vỡ tổ, không còn một bóng người.

Liên Sinh bò đến bên cạnh Xuân Tam Nương, nhét mấy lá bùa vào trong lòng bà, rồi ôm dao phay nấp vào góc phòng, nhìn một người một chó đánh nhau.

Con cẩu yêu và Lục Cửu từ lầu ba đánh xuống lầu một, đánh nửa ngày trời vẫn không chiếm được thế thượng phong, bèn quay người định bỏ chạy, nhưng lần nào cũng bị Lục Cửu chặn lại. Lục Cửu tay phải cầm kiếm gỗ đào, tay trái cầm một xấp giấy bùa.

Cẩu yêu thở hổn hển, giận dữ trừng mắt nhìn Lục Cửu, xương cốt trên người phát ra tiếng răng rắc, thân hình lại phình to cao hơn hai người, nó gầm lên một tiếng rồi lao về phía Lục Cửu.

Lục Cửu biến sắc, từ trong lòng móc ra lá bùa vẽ bằng bột vàng và một nắm tiền đồng, miệng lẩm nhẩm niệm chú rồi ném lá bùa và tiền đồng về phía cẩu yêu.

Một luồng kim quang chói lòa bùng lên, cẩu yêu kêu la thảm thiết không ngừng. Đợi kim quang tan đi, cẩu yêu đã da tróc thịt bong, thở hổn hển như trâu. Lục Cửu cũng mồ hôi như mưa, hai tay run rẩy.

Cẩu yêu hai mắt đỏ ngầu, há to miệng điên cuồng lao về phía Lục Cửu. Lục Cửu muốn tránh đã không kịp, đúng lúc này một bóng người như tia chớp lướt qua, con cẩu yêu kêu thảm một tiếng, một thanh bảo kiếm đen nhánh đã đâm xuyên qua mắt trái của nó, cẩu yêu ngã xuống đất rêи ɾỉ.

Doãn Trác Quân đứng quay lưng lại, tóc đen bay trong gió, áo bào trắng như tuyết. Y quay đầu lại, thản nhiên liếc nhìn Lục Cửu một cái, rồi lại nghiêng đầu nhìn Liên Sinh đang ôm lan can, nhoài cả nửa người ra ngoài, bỗng nhiên cong môi cười.

Trong khoảnh khắc đó, Liên Sinh cảm thấy trời đất vạn vật đều không còn tồn tại, chỉ còn lại một nụ cười nhàn nhạt kia. Liên Sinh đưa tay ôm ngực, thầm nghĩ tim mình sao thế này, tại sao lại đập dữ dội như vậy, lẽ nào tim cũng bị dọa sợ rồi?