Chương 13.1: Lần đầu gặp Lục Cửu, trong tranh có quỷ

Bàn tay cầm chén trà sứ trắng của La Mi không ngừng run rẩy.

Doãn Trác Quân ôm eo nàng cười khẽ: "Sợ gì chứ, mọi việc đã có gia đây."

La Mi hoảng hốt nói: "Đều là bị chặt tay rồi hành hạ đến chết, trước là Bạch Mẫu Đơn, sau là Hoa Nguyệt, người tiếp theo sẽ là ta." Dứt lời, nàng oà khóc nức nở.

Doãn Trác Quân nói: "Có gì mà phải sợ?" Y đưa tay lấy từ thắt lưng ra một thanh nhuyễn kiếm. Thanh nhuyễn kiếm đó quấn quanh eo, nếu không để ý sẽ tưởng là thắt lưng.

Doãn Trác Quân tay cầm bảo kiếm, tiện tay múa một đường kiếm hoa, ngạo nghễ nói: "Bảo kiếm này đã lâu không thấy máu, nếu có kẻ nào dám làm hại ngươi, gia sẽ tự tay gϊếŧ hắn."

La Mi lấy khăn lau nước mắt: "Gia không biết đâu, cái gì phải đến rồi sẽ đến, ta thật sự sợ lắm, gia đưa ta đi có được không?"

"Đi?" Doãn Trác Quân cầm kiếm khựng lại, nhíu mày nói: "Đi đâu?"

"Rời khỏi đây, đi đâu cũng được, chỉ cần gia chịu đưa ta đi."

Doãn Trác Quân lộ vẻ khó xử: "Bây giờ ta vẫn chưa muốn đi, ở đây không phải rất tốt sao, bên ngoài làm gì có nơi nào tiêu dao khoái hoạt như ở đây. Dù có đi cũng không phải bây giờ."

Sắc mặt La Mi hơi trầm xuống, lau nước mắt quay đi nói: "Gia luôn miệng nói thương ta, nhưng lại không chịu đưa ta rời khỏi chốn bùn lầy khổ ải này. Nếu đã vậy, Doãn công tử cứ rời khỏi nơi hung hiểm này trước đi, La Mi không khỏe, không hầu hạ Doãn công tử được. Thiền, tiễn khách."

Thiền lên tiếng, bước vào nhìn về phía Doãn Trác Quân.

Doãn Trác Quân ngập ngừng một lát, rồi khẽ thở dài, dịu dàng nói: "Cũng được, ta đi trước, lát nữa ta sẽ quay lại." Dứt lời, y quay người ra cửa.

La Mi tức giận gạt hết chén trà trên bàn xuống đất. Thiền đang định dọn dẹp thì Xuân Tam Nương đẩy cửa bước vào, trách móc: "Vừa rồi thấy Doãn công tử mặt mày không vui xuống lầu rời đi. Nay đã khác xưa, xảy ra chuyện tai ương thế này, khách khứa vốn đã thưa thớt vắng vẻ, nếu ngươi cứ tùy hứng như vậy mà đắc tội với quý nhân thì làm sao được. Doãn công tử kia ra tay hào phóng, ngươi hà cớ gì phải chọc giận để y bỏ đi, nếu y có quay lại thì phải lựa lời dỗ dành cho tốt."

Bà lại khuyên nhủ một hồi rồi mới đi. La Mi trong lòng uất ức, bữa tối không ăn đã đi ngủ.

Mãn Xuân Viện từng một thời phồn hoa thịnh vượng, chỉ sau một đêm đã vắng như chùa bà đanh. Đầu đường cuối ngõ lan truyền tin đồn trong Mãn Xuân Viện có quái vật ăn thịt người, lại còn được thêu dệt vô cùng sống động.

Có kẻ còn ở quán rượu, quán trà đem chuyện hai mỹ nhân Mãn Xuân Viện chết thảm biên thành truyện kể.

Kẻ xem náo nhiệt chẳng ngại chuyện lớn, đều đang đoán xem cô nương tiếp theo bị gϊếŧ sẽ là ai, nhất thời trong Mãn Xuân Viện lòng người hoang mang.

Quan sai nha dịch thỉnh thoảng lại đến Mãn Xuân Viện điều tra hỏi han. Nói là công vụ điều tra, nhưng Xuân Tam Nương vẫn phải cơm ngon rượu ngọt khoản đãi. Cứ đóng cửa lại là gọi một cô nương vào.

Những cô nương được hỏi chuyện xong đi ra đều mặt mày ửng hồng, áo quần xộc xệch.

Bọn quan sai thì mặt mày phơi phới xuân tình, vô cùng thỏa mãn. Xuân Tam Nương còn phải lén lút dúi thêm ít tiền, trong lòng không khỏi âm thầm kêu khổ.

Khách khứa không đến, các cô nương trong viện rảnh rỗi không có việc gì làm lại không dám đi lung tung, đành phải đánh bài tán gẫu hoặc ở trong phòng ngủ vùi.

Liên Sinh mỗi ngày đều đứng trước cửa phòng La Mi, bấm ngón tay tính ngày, đã qua hai ngày rồi. Liên Sinh giấu một con dao phay trong ống quần, canh giữ ở cửa không rời nửa bước.

Người ngoài đều nói Liên Sinh bị người chết dọa sợ, lo La Mi cũng xảy ra chuyện nên mới trung thành bảo vệ chủ. Nhưng Liên Sinh biết, La Mi đã gần kề cái chết, hơn nữa còn là chết thảm.