Chương 12.2

Máu từ cánh tay cụt rỉ ra, nhuộm đỏ chiếc áo lụa thêu hoa tường vi, đôi chân thon dài trắng nõn loang lổ vết máu, một con quái vật đầu chó thân người đang chuyển động trên người La Mi.

Thân thể La Mi phập phồng theo con cẩu yêu, nhưng đôi mắt vẫn luôn trừng trừng nhìn lên xà nhà. Bỗng nhiên, cẩu yêu tăng tốc, hung hăng thúc mạnh một cái cuối cùng lên người La Mi, rồi từ từ ngẩng đầu.

Đôi mắt tròn đỏ như máu của nó nhìn chằm chằm La Mi, để lộ hàm răng nanh chảy đầy nước dãi và bộ móng vuốt sắc nhọn, rồi hung hãn vồ xuống, cúi đầu vùi vào bộ ngực trắng như tuyết của La Mi mà gặm cắn.

La Mi đau đến há to miệng nhưng không phát ra được tiếng nào, chỉ nhìn chằm chằm lên nóc nhà mà tuôn lệ. Theo ánh mắt của La Mi, Liên Sinh thấy trên nóc nhà có một nữ tử mặc áo lụa mỏng màu xanh biếc viền trăng bạc thêu hoa hải đường, tóc búi kiểu tiên nhân, đang ngồi trên xà nhà, nhàn nhã đung đưa chân như đang ngắm cảnh, miệng cười tủm tỉm nhìn La Mi.

Thấy cẩu yêu gặm cắn La Mi, ả càng như thấy được chuyện thú vị, hai mắt sáng rực, nụ cười càng sâu hơn.

Liên Sinh ngã phịch xuống đất, nhìn chằm chằm vào bát chè, đó là nữ quỷ thứ mười lăm trong mật thất ở Thanh Tùng Quán. Bạch Mẫu Đơn hoá ra chết trong tay cẩu yêu, La Mi cũng sẽ chết. Liên Sinh không hiểu đạo lý lớn lao gì, chỉ biết nếu không có La Mi, đôi chân của mình đã bị đánh gãy, cũng sẽ không có những ngày tháng ăn no mặc ấm như bây giờ. Liên Sinh không biết phải làm sao, cứ thế nhìn chằm chằm vào bát chè, cho đến khi Thiền tìm thấy nàng.

Thấy Liên Sinh hồn vía lên mây, Thiền bèn đưa nàng về phòng. Liên Sinh nằm thẳng đơ trên giường không động đậy, trong đầu toàn là ảo ảnh trong bát chè, phải hóa giải thế nào đây.

Trốn ư? Không thể nào, nơi này không có mật đạo, mà La Mi lại là hoa khôi của Mãn Xuân Viện, con đường bỏ trốn này không thể đi được.

Gϊếŧ con cẩu yêu kia và cả nữ quỷ búi tóc tiên nhân kia ư? Mình lại không có bản lĩnh đó. Nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết làm sao để La Mi thoát khỏi kiếp nạn này.

Suy nghĩ hồi lâu không biết đã qua bao lâu, chợt nghe một tiếng hét kinh hãi: "Người đâu, mau đến đây, có người chết!"

Liên Sinh bật phắt dậy xông ra khỏi phòng, thấy đám người đang đổ về lầu ba, Liên Sinh chỉ cảm thấy khí huyết xông thẳng lêи đỉиɦ đầu, tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực. Nàng rẽ đám đông ra, chạy như bay lên lầu ba, đến nơi thấy La Mi đang đứng giữa đám người, Liên Sinh mới dừng bước, thở phào nhẹ nhõm.

Người chết là Hoa Nguyệt. Hoa Nguyệt có dung mạo yêu kiều, vai thon eo nhỏ, da trắng như ngọc, giỏi nhất là múa. Khi múa, nàng kiều mị không xương, thêm ba phần diễm lệ, vòng eo thon và cánh tay mềm mại như liễu rủ trong gió, khiến người ta thương yêu. Nàng ở lầu ba của Mãn Xuân Viện, cũng là hoa khôi nổi danh ngang với La Mi.

Liên Sinh vừa đến gần, đã nghe thấy tiếng nôn ọe từ đám người phía trước. Chen vào trong, đập vào mắt là một màu máu ngập trời.

Hoa Nguyệt nằm trên đất, hai cánh tay bị bẻ gãy vứt hai bên, khắp người là những vết cắn xé và vết cào của móng vuốt sắc nhọn, không còn chỗ nào lành lặn. Đôi chân ngọc thon dài mở rộng, hằn lên vô số vết cào. Trên bụng có một lỗ thủng lớn, máu bắn tung tóe khắp bốn bức tường, nội tạng và thịt nát vương vãi đầy phòng.

Trong phòng, ngoài một bức tranh trên tường phía đông không dính máu, khắp nơi đều là cảnh máu me kinh hãi. Dù đã thấy ảo ảnh trong bát chè, Liên Sinh cũng bị cảnh tượng chân thực này dọa sợ.

Xuân Tam Nương kinh hãi hét lên, sai người hầu mau đi báo quan. Khách khứa trong Mãn Xuân Viện sợ hãi, nhao nhao rời đi, Mãn Xuân Viện đang náo nhiệt phồn hoa bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.

------------