Các cô nương đều dậy muộn, gần trưa Liên Sinh mới đến gặp La Mi. La Mi khoác hờ chiếc áo gấm màu xanh khói, vẻ ngái ngủ chưa tan, lười biếng tựa vào mép giường, vừa sai Liên Sinh đi mua chút bánh bao tôm cần tây phỉ thúy, còn chưa nói xong, một đôi tay to từ sau lưng vươn ra, ôm lấy eo thon của La Mi ngả vào giường.
La Mi hô nhẹ một tiếng, giọng nói quyến rũ đến tận xương. Doãn Trác Phong mình trần, để lộ thân hình cường tráng, đè lên người La Mi nói: "Ăn bánh bao gì chứ, gia đây có thứ ngon hơn cho ngươi ăn."
Dứt lời, chiếc áo gấm màu xanh khói khoác hờ liền như một áng mây bay xuống, phủ lên đầu Liên Sinh. Liên Sinh từ từ gỡ chiếc áo gấm xuống, không dám kinh động hai người đang quấn quýt trong trướng, nhẹ nhàng quay người đi ra, đóng cửa phòng lại.
Tỳ nữ Thiền đứng ở cửa cười trộm: "Ngươi mà đến sớm một chút, e là đã phá hỏng hứng thú của cô nương và Doãn công tử rồi."
Liên Sinh tò mò hỏi: "Doãn công tử đã thích cô nương, sao không cưới cô nương về nhà?"
Thiền vội nói: "Cô nương nhà ta thì muốn đi theo Doãn công tử lắm, nhưng Doãn công tử cứ không chịu ngỏ lời. Nghe nói nhà Doãn công tử ở kinh thành, chắc cũng có chút quyền thế. Theo ta thấy, sợ là trong nhà thê thϊếp một đống, ở đây còn có thể đối với cô nương ta tốt một chút, chứ nếu thật sự theo y về nhà, bị vứt ở hậu viện, chỉ sợ quay đi quay lại đã quên mất người này rồi."
Thấy dáng vẻ ngây ngô của Liên Sinh, Thiền liền thôi không nói với nàng những chuyện nam nữ này nữa. Liên Sinh chạy đi mua bánh bao tôm cần tây phỉ thúy mà La Mi muốn ăn, giao cho Thiền.
Buổi trưa vốn không có khách, lại vì đêm qua không ngủ ngon nên nàng về phòng, vừa đặt lưng xuống đã ngủ thϊếp đi.
Liên Sinh bị tiếng la hét và tiếng bước chân hỗn loạn đánh thức. Nghe ngoài cửa ồn ào, Liên Sinh đẩy cửa đi ra, thấy các cô nương trong lầu và đám tỳ nữ bà vυ" đều đang vây quanh một căn phòng ở lầu hai.
Liên Sinh đến gần, một người trông như quan sai đang chỉ huy đám nha dịch xua đuổi đám đông. Qua khe hở của đám người, Liên Sinh nhìn thấy trước cửa có một cánh tay đứt lìa đẫm máu, nhìn vào trong nữa thì thấy một cánh tay trắng như tuyết thò ra từ cửa phòng ngủ, máu tươi văng khắp tường.
Nhìn tấm biển trên cửa phòng có ghi "Bạch Mẫu Đơn", đây là phòng của Bạch Mẫu Đơn, người chết là Bạch Mẫu Đơn.
Bạch Mẫu Đơn cũng được xem là người cũ ở Mãn Xuân Viện, có chút nhan sắc, nhất là giọng hát uyển chuyển du dương rất được lòng các vị công tử lão gia, cũng xem như có tiếng tăm trong Mãn Xuân Viện.
Người trong viện lén lút bàn tán, xôn xao đoán là thù gϊếŧ hay tình gϊếŧ. Liên Sinh không có hứng thú, lặng lẽ xoay người lên lầu. Thiền co ro run lẩy bẩy trong góc hành lang cầu thang, thấy Liên Sinh liền ôm chầm lấy nàng, dần dần không còn run nữa. Liên Sinh mặc cho Thiền ôm, ngồi cùng nàng ở góc hành lang.
Chuyện Bạch Mẫu Đơn chết xảy ra vào ban ngày, vì gần như không có khách nên không gây ra gợn sóng gì lớn. Xuân Tam Nương giao chuyện của Bạch Mẫu Đơn cho quan sai xử lý, dặn đi dặn lại rằng nếu có ai nhắc đến Bạch Mẫu Đơn thì cứ nói là nàng chết vì bạo bệnh. Đêm xuống đèn hoa giăng lối, Mãn Xuân Viện lại khôi phục vẻ huyên náo phồn hoa như trước, người ra kẻ vào, tiếng cười nói không ngớt.
Liên Sinh ngồi thụp ở góc lầu ba, trước mặt là một bát chè đậu đỏ ý dĩ, nàng làm như không nghe không thấy tiếng ca múa trên đài và những lời trêu ghẹo mắng mỏ bên dưới. Liên Sinh ôm chặt hai tay, chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh thấu xương dâng lên từ đáy lòng, mà cái lạnh đó lại đến từ ảo ảnh không ngừng biến đổi trong bát chè đậu đỏ ý dĩ trước mặt.
Trăng sáng treo cao, xuyên qua cửa sổ ngọc bích hé mở chiếu vào phòng. La Mi thân thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, một cánh tay phải bị xé đứt vứt bên cạnh, đôi mắt đẹp đẫm lệ, trừng trừng nhìn lên xà nhà, miệng như muốn nói gì đó.