Chương 11.1: Thanh Phượng một mình trốn thoát, mỹ nhân ra tay cứu giúp

Tối đó Thanh Phượng không ăn cơm. Liên Sinh chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, mãi đến nửa đêm mới bất giác tựa vào tường ngủ thϊếp đi. Tóc Liên Sinh bị giật mạnh làm cho tỉnh giấc.

Trong cơn mơ màng, một nữ tử đang vò tóc Liên Sinh, lúc thì tết bím, lúc thì búi lên. Liên Sinh mệt mỏi rã rời, mí mắt nặng trĩu khẽ lay động rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Sáng dậy, tóc quả nhiên bị giật đến rối tung, Liên Sinh cũng không chải, chỉ dùng một cành cây búi qua loa cho xong chuyện.

Thanh Phượng đã tỉnh từ lâu, mắt mở trừng trừng nhìn Liên Sinh nhưng lại như không nhìn, không biết đang nghĩ gì. Nghe đám người hầu ngoài cửa nhao nhao kể lại cảnh Thanh phủ bị chém đầu ngày hôm qua, đầu người rơi xuống đất, máu chảy thành sông, nhuộm đỏ cả mặt đất. Liên Sinh cúi đầu, cảnh tượng đó nàng đã thấy rồi, lúc đó đầu của nàng cũng ở trong đó.

Đợi đám người hầu đi rồi, Liên Sinh mới khẽ nói: "Hay là chúng ta trốn đi."

Ánh mắt Thanh Phượng khựng lại, dồn vào người Liên Sinh: "Trốn? Trốn đi đâu, không có lộ phí, hai nữ tử yếu đuối thì có thể trốn đi đâu được."

Liên Sinh nhìn quanh, chắc chắn không có ai mới lặng lẽ lấy hộp gỗ nam ra từ trong lòng.

Thanh Phượng thấy đó là hộp trang sức của mình, liền giật lấy: "Ngươi trộm trong phòng ta!" Thanh Phượng gay gắt chất vấn.

"Phải." Liên Sinh thành thật đáp. Thanh Phượng mở ra xem, quả nhiên có không ít bảo vật, bên trong có bạc vụn và một số trang sức nàng từng đeo.

Trong mắt Thanh Phượng cuối cùng cũng ánh lên tia hy vọng, nàng ôm chặt chiếc hộp vào lòng như ôm lấy niềm hy vọng mới, lẩm bẩm: "Cũng tốt, có số bạc này chúng ta ra ngoài cũng có chỗ dựa. Tối nay chúng ta sẽ trốn, nhảy từ trên tường ra ngoài, được không?"

Lúc trời sắp sáng cũng là khoảnh khắc tối tăm nhất, những vì sao trên trời như muốn xé toạc màn đêm vô tận, tranh nhau lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo.

Mãn Xuân Viện đã chìm vào yên tĩnh. Liên Sinh từ từ mở mắt, khẽ chạm vào Thanh Phượng bên cạnh. Thanh Phượng trở mình xốc chăn lên, để lộ bộ trang phục nam phó đã mặc sẵn từ bao giờ, đó là bộ đồ Liên Sinh trộm được tối qua. Thanh Phượng giấu hộp gỗ nam vào trong lòng, không dám kinh động người khác, rón rén cùng Liên Sinh lẻn ra cửa.

Sân viện vắng lặng không một bóng người, nương theo ánh sáng lờ mờ, hai người nhẹ nhàng đi đến chân tường. Thanh Phượng đứng dưới tường, nhảy lên mấy lần đều bị rơi xuống.

Liên Sinh thấy vậy liền ngồi xổm xuống, Thanh Phượng đặt chân lên vai Liên Sinh, Liên Sinh cắn răng đứng dậy. Thanh Phượng khó khăn lắm mới trèo lên được tường, ngồi trên đó rồi đưa tay kéo Liên Sinh.

Liên Sinh nắm lấy tay Thanh Phượng, đang định trèo lên thì chợt nghe có người hô lớn: "Ai trên tường đó, mau đến đây, có người muốn bỏ trốn!"

Đèn l*иg đuốc sáng, tiếng người ồn ào nổi lên. Thanh Phượng nhìn Liên Sinh, rồi lại nhìn ánh đèn đang đến gần, nàng dùng sức hất tay Liên Sinh ra, xoay người nhảy xuống tường, tiếng bước chân xa dần.

Liên Sinh đứng dưới chân tường, ngẩng đầu nhìn bức tường trống không, dưới ánh sao mờ ảo, đôi mắt mở to của nàng loé lên một tia nước, như sao băng xẹt qua bầu trời đêm rồi vụt tắt.

Mấy người hầu xông tới đè Liên Sinh xuống đất, vặn tay trói lại. Liên Sinh cúi đầu, mái tóc dày che kín mặt.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, rèm hồng rũ xuống, nha hoàn tôi tớ mặt mày nghiêm nghị cúi đầu đứng quanh.

Liên Sinh bị trói gô quỳ giữa nhà, Xuân Tam Nương ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ lê chạm hoa hải đường, mày liễu dựng ngược, mắt hạnh trợn tròn, giận dữ nói: "Dám trốn khỏi Mãn Xuân Viện của ta, to gan thật! Sai người đuổi theo bắt con tiện tỳ kia về đây. Còn nó, không phải muốn trốn sao, vậy thì đôi chân này cũng đừng cần nữa."

Liên Sinh bị mấy người hầu áp giải xuống lầu, đi đến lầu hai thì nghe một tiếng than nhẹ nhàng, quyến rũ: "Ta vừa mới định nghỉ ngơi đã bị làm ồn, các ngươi làm loạn cái gì vậy?"

Liên Sinh ngẩng đầu thì thấy trên lầu có một mỹ nhân tuyệt sắc, tóc đen dài búi cao, dưới đôi mày khói là một cặp mắt đẹp quyến rũ như tơ, mũi cao môi đỏ, da trắng như ngọc. Nàng mặc một chiếc áo ngắn màu đỏ nhạt, nửa hở để lộ đôi gò bồng đảo cao vυ"t như mây, bên dưới là chiếc váy dài màu xanh cỏ.