Liên Sinh tận mắt thấy quỷ anh bị thu phục, trong lòng không khỏi chấn động. Vì có Âm Dương Nhãn nên từ nhỏ đã bị quỷ mị quấn thân, không ngờ hàng yêu trừ ma lại có khắc tinh của nó. Lòng kính ngưỡng chưa từng có lặng lẽ dâng lên, nàng len lén liếc nhìn lá bùa mấy lần, lại sợ bị đạo sĩ kia thấy mình có dị đồng nên chỉ giả vờ như Thanh Phượng, không biết quỷ anh đã bị thu phục, cũng quỳ theo xuống đất.
"Thì ra là vậy." Đạo sĩ chợt hiểu ra, nhìn về phía Liên Sinh. Vừa rồi lúc thu phục quỷ anh, tỳ nữ này có biểu hiện khác thường, dường như nhìn thấy được, lẽ nào nàng có thể dùng mắt thường thấy quỷ vật, là Âm Dương Sư chăng?
Lại nhìn hai người trên đất, quần áo trên người Thanh Phượng rách nát bẩn thỉu, đầu tóc mặt mũi dính đầy máu và bụi đất. Liên Sinh vốn đã gầy gò xanh xao, giày vò một phen trông còn thảm hơn cả ăn mày.
Đạo sĩ lắc đầu, tự cười nhạo ý nghĩ vừa rồi của mình, rồi khinh miệt hỏi: "Người đâu?"
Mấy đạo sĩ ngoài cửa vội vàng bước vào, nói: "Không biết sư phụ lúc này lại đến, nữ nhân này điên rồi, sợ làm bị thương những người khác nên mới đưa đến đây trước, định lát nữa sẽ đưa đi."
Đạo sĩ trung niên nhíu mày lạnh lùng nói: "Sao dạo này đám đạo sĩ các ngươi làm việc càng lúc càng lơ là vậy, người nào cũng đưa vào quán. Hàng cỡ này mà cũng nhận à? Còn không mau đưa đi, sau này phải mở to mắt ra, nếu còn có loại hàng này, lần sau ta quyết không tha nhẹ."
Đám đạo sĩ vội đáp vâng, lấy hai cái bao tải trói tay chân hai người lại, nhét giẻ vào miệng rồi cho vào bao lôi đi.
Đạo sĩ trung niên nhìn lá bùa trong tay, lẩm bẩm: "Vân sư đệ đã ra ngoài vân du nhiều năm, sao có thể luyện chế quỷ anh? Thôi vậy, đợi hắn về ta sẽ hỏi lại." Lại sai đạo sĩ dọn dẹp sạch sẽ, đi tìm một nữ tử xinh đẹp đến, còn mình thì lên giường lớn, thong thả cởϊ áσ nới dây lưng.
Hai người Liên Sinh bị nhốt trong bao tải, không biết đã bị xóc nảy bao lâu, cuối cùng mới được đặt xuống đất. Trong phòng màn lụa thơm nức, một nữ nhân trung niên mặc áo bông màu đỏ thêu hình như ý rắc vàng, mặt mày tròn trịa, dáng vẻ yêu kiều đang cười tủm tỉm ngồi ở ghế trên.
Đợi bao tải được mở ra, hai người được lôi ra đứng giữa phòng, nụ cười trên mặt bà ta lập tức đông cứng, lạnh lùng nói: "Ngẩng đầu lên."
Liên Sinh và Thanh Phượng không dám trái lời, ngẩng đầu lên.
Xuân Tam Nương nhìn khuôn mặt bẩn thỉu của Thanh Phượng và đôi mắt dị sắc của Liên Sinh, nói: "Sao hàng họ lại càng ngày càng tệ thế này, vậy mà cũng coi là hàng tốt được à? Một đứa thì như ăn mày, một đứa lại có đôi mắt quái dị, còn không bằng lứa trước. Tiếc bạc của ta quá, đưa vào nhà bếp đi."
Dứt lời, bà ta ưỡn ẹo tấm thân yêu kiều đẩy cửa bỏ đi.
Liên Sinh và Thanh Phượng bị xô đẩy vào nhà bếp, một bà béo trông như quản sự nhà bếp nói: "Đây là người mới đến à, gầy yếu thế này thì làm được gì, tên là gì?"
Thanh Phượng không dám nói tên thật, chỉ đáp: "Ta tên Phượng Thanh, nàng tên Liên Sinh."
Bà đầu bếp lấy ra hai bộ quần áo người hầu, nói: "Thay quần áo tắm rửa xong thì qua đây. Đây là Mãn Xuân Viện, từ hôm nay các ngươi là người hầu trong viện này. Phượng Thanh, ngươi đi rửa rau, Liên Sinh, ngươi đi nhóm lửa. Đến đây rồi thì đừng mong ra ngoài nữa, muốn ra ngoài phải có lệnh bài của quản sự, không có lệnh bài thì đừng ai hòng bước ra. Nếu ngoan ngoãn nghe lời thì còn có ngày sung sướиɠ, nếu định bỏ trốn thì cũng khó thoát khỏi cái chết."
Hai người nghe xong, ngoan ngoãn làm theo lời bà quản sự, mỗi người tự đi tắm rửa thay quần áo.
Tối đến, Liên Sinh và Thanh Phượng lê tấm thân mệt mỏi về chỗ ở, vừa đặt lưng xuống đã ngủ thϊếp đi. Liên Sinh luôn ngủ không yên giấc, nửa tỉnh nửa mê cứ cảm thấy có người đang giật tóc mình. Sáng dậy, mấy nữ hầu cùng giường nhìn Liên Sinh cười tủm tỉm.
Liên Sinh cũng thấy đỉnh đầu mình là lạ, đưa tay sờ lên thì thấy tóc đã được tết thành một bím. Liên Sinh tự mình đoán, chắc lại là con quỷ nào đó giở trò.