Chưa từng nghe nữ quyến của tri phủ đến quán dâng hương, sao đại tiểu thư của tri phủ lại xuất hiện ở đây được. Các nữ tử đồng tình nhìn về phía Thanh Phượng, nữ tử mặc áo màu thiên thanh kia lắc đầu thở dài: "Ai, lại làm một người nữa phát điên rồi, ngay cả mình là ai cũng không biết nữa."
Liên Sinh ở bên cạnh nghe tin phủ tri phủ bị niêm phong, cả nhà đã vào ngục, trong đôi mắt bị tóc mái che khuất loé lên một tia sáng khó hiểu. Thanh phủ cuối cùng cũng bị tống vào đại lao, sắp bị tru di cả nhà rồi. Mình tuy thoát được cảnh tù tội, nhưng liệu có thật sự thoát được kiếp bị chém đầu không? Còn ở đây, phải làm sao mới thoát ra được?
Đang suy nghĩ, cánh tay bị siết chặt, nàng ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đỏ ngầu của Thanh Phượng: "Ngươi đã biết từ sớm, đúng không? Ngươi sớm đã biết Thanh phủ sẽ bị khám nhà, toàn bộ người trong phủ sẽ bị tống vào ngục, đúng không? Cho nên ngươi mới đưa ta ra ngoài? Là ai sai ngươi làm vậy?"
Liên Sinh nhíu mày, cánh tay bị véo đau điếng, miệng nói: "Đại tiểu thư nói nhỏ thôi, nếu để người ta biết người vẫn còn sống, e là sẽ bị bắt đi gặp quan rồi cũng bị tống vào ngục. Ta quả thực đã biết trước, chỉ là ta cũng không biết vì sao lại ở đây. Người cứu người là..."
Liên Sinh không muốn để người khác biết mình có thể nhìn thấy quỷ hồn: "...là vυ" nuôi của sinh mẫu đại tiểu thư, Liễu thị, không biết làm sao mà biết được Thanh phủ sắp gặp đại nạn, nên đã phái ta đưa đại tiểu thư ra khỏi phủ."
"Liễu thị?" Thanh Phượng cúi đầu suy nghĩ: "Ta nhớ lúc nhỏ, mỗi lần ra vườn hoa chơi đều có một người tự xưng là Liễu ma ma đứng từ xa nhìn ta, sau này không biết vì sao không thấy nữa. Liễu ma ma đó chính là vυ" nuôi của mẹ ta sao?"
Liên Sinh kể lại sơ lược những chuyện đã xảy ra năm đó, chỉ nói rằng năm xưa đại phu nhân bị Tô Uyển Vân hãm hại, xác chìm dưới hồ sen, Liễu thị không yên tâm về Thanh Phượng, không biết làm sao biết được Thanh phủ gặp nạn nên đã nhờ Liên Sinh đưa Thanh Phượng đi trốn. Liên Sinh hoảng loạn không chọn đường, đi nhầm vào mật đạo trong hòn non bộ nên mới đến đạo quán này.
Chuyện quỷ anh, nàng không hề nói với Thanh Phượng. Thanh Phượng nghe xong, nước mắt giàn giụa, đau buồn khôn xiết. Liên Sinh lại sầu não không biết làm sao để thoát khỏi đạo quán này.
Nữ tử bị đưa đi vẫn chưa thấy về. Liên Sinh đếm từng ngày từng đêm trong mật thất của đạo quán, đã được ba ngày. Hôm nay, lại có một nữ tử bị đạo sĩ đưa đi. Đêm xuống, không khí ẩm ướt, không biết từ lúc nào trời đã đổ mưa. Mưa theo lỗ thông gió nhỏ xuống người Liên Sinh. Nàng ngồi dậy, nhích vào sát tường, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt vô tận. Gần đây, nàng không còn thấy ảo ảnh trong nước nữa, không biết vận mệnh sau này của mình sẽ ra sao.
Nàng cúi đầu nhìn mười lăm nữ tử đang ngủ trên đất, mi tâm Liên Sinh nhíu lại, mười lăm người ư? Thừa một người! Trước đó Liên Sinh đã đếm, trong mật thất đúng là có mười sáu nữ tử, mấy ngày nay bị đưa đi hai người.
Liên Sinh đếm lại lần nữa, đúng là mười lăm người. Đồng tử mắt phải của Liên Sinh đột nhiên co rút lại, nàng nhắm mắt phải rồi đếm lại, chỉ có mười bốn người. Các nữ tử nằm ngổn ngang trên đất, không nhìn rõ mặt mũi.
Liên Sinh nhìn quanh, bỗng cảm thấy một ánh mắt lạnh lẽo chiếu tới. Mấy ngày không chải chuốt, tóc Liên Sinh càng thêm rối bù che kín mặt. Mắt phải ẩn sau mớ tóc từ từ liếc sang, thấy một nữ tử mặc áo lụa mỏng màu xanh biếc viền trăng bạc thêu hoa hải đường, tóc búi kiểu tiên nhân, đang nhìn mình không chớp mắt.
Cổ Liên Sinh cứng đờ, tròng mắt từ từ quay lại, mặt vùi trong mái tóc rối bù, nhắm mắt ngã đầu xuống ngủ. Nhắm mắt lại, cảm giác với xung quanh càng thêm nhạy bén. Liên Sinh có thể cảm nhận rõ ràng có một thân thể đang từ từ áp sát mình, một bàn tay lạnh như băng chậm rãi lướt qua vai, sờ lên má, rồi che lên đôi mắt đang nhắm nghiền.
Một luồng gió lạnh thổi qua bên tai. Liên Sinh không động đậy, giả vờ ngủ say. Thân thể kia thấy Liên Sinh không có phản ứng, "chậc" một tiếng cười khẽ rồi bỏ đi. Trán Liên Sinh đã rịn đầy mồ hôi lạnh.