- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Linh Dị
- Độ Hồn Liên Hoa
- Chương 7.1: Trốn khỏi Thanh phủ, ngộ nhập đạo quán
Độ Hồn Liên Hoa
Chương 7.1: Trốn khỏi Thanh phủ, ngộ nhập đạo quán
Ánh trăng như nước, vài vì sao lẻ loi lập lòe giữa trời đêm, Thanh phủ tĩnh mịch chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng mõ cầm canh. Liên Sinh theo tiểu nữ quỷ men theo bóng rặng chuối tây rậm rạp, lặng lẽ lẻn đến cổng viện Lưu Ngọc Hiên. Tiểu nữ quỷ xuyên qua cổng, từ bên trong mở chốt cho Liên Sinh đi vào.
Vốn chỉ đến Lưu Ngọc Hiên hai lần và cũng chỉ đứng ở cổng viện, Liên Sinh đang không biết đi thế nào, thì bóng dáng nhỏ nhắn của tiểu nữ quỷ đã luồn vào rừng trúc tím. Liên Sinh vội vàng đuổi theo, tránh né bà lão tuần đêm, men theo con đường đá xanh âm u, ngoặt bảy rẽ tám mà đi đến Dẫn Phong các, gian nhà chính của Lưu Ngọc Hiên.
Tiểu nữ quỷ tránh nha đầu trực đêm đang ngủ say, bước lên thềm vén rèm vào phòng, Liên Sinh theo sát gót. Vào trong phòng, nhờ ánh trăng thấy được bài trí ấm cúng mà trang nhã, trên chiếc giường gỗ tử đàn khắc hình cành mai có một thiếu nữ đang ngủ say, chăn gấm phác họa nên đường cong của nàng. Túi thơm trên móc màn ở đầu giường tỏa ra hương hoa quế thoang thoảng, xem ra Tô Uyển Vân quả thật chưa từng bạc đãi Thanh Phượng về phương diện ăn mặc chi dùng, có lẽ cũng vì cảm thấy Thanh Phượng chẳng còn sống được bao lâu, nên muốn lưu lại tiếng tốt mà thôi.
Liên Sinh đứng trước giường, nhất thời không biết phải làm sao. Đánh thức nàng dậy là không ổn, nửa đêm canh ba, một tỳ nữ giặt đồ lại xuất hiện trong khuê phòng của đại tiểu thư, e là sẽ bị người ta lôi ra đánh chết ngay lập tức. Đại tiểu thư Thanh Phượng trên giường có lẽ cảm nhận được có người lạ, bèn khẽ mở mắt, dường như sắp tỉnh lại.
Liên Sinh hoảng hốt vớ lấy chiếc khay trà bằng mã não vân lụa họa tiết hoa lê trên bàn, nhắm thẳng đầu nàng mà đập xuống, Thanh Phượng lập tức ngất đi.
Liên Sinh nhìn Thanh Phượng bất tỉnh trên giường, dứt khoát dùng chăn gấm tơ tằm thêu hoa cuộn nàng lại như cái bánh chưng rồi cõng lên lưng.
Thanh Phượng bị quỷ anh giày vò thời gian dài nên thân thể gầy yếu, Liên Sinh cũng miễn cưỡng cõng nổi. Vừa định cất bước thì lại dừng lại, đảo mắt nhìn quanh phòng, chỉ thấy trước gương trang điểm bằng gỗ hoàng lê điêu khắc hoa văn có bày tùy ý son phấn, lược, bộ diêu, trâm vàng, vòng ngọc, bên cạnh còn có một hộp gỗ nam mộc chạm nổi hình ngọc liên sinh hương.
Mở ra xem, bên trong là một ít trang sức vàng bạc cùng mấy đồng bạc vụn. Liên Sinh gom cả trang sức trên bàn vào trong hộp gỗ nam mộc, nhét vào trong ngực rồi hỏi tiểu nữ quỷ: "Làm sao mới ra khỏi Thanh phủ được?"
Tiểu nữ quỷ dẫn Liên Sinh đến một hòn non bộ trong viện, tiến lên chỉ vào một tảng đá nhô ra rồi che miệng cười khúc khích. Liên Sinh tò mò ấn thử, không ngờ vách đá trước mặt bỗng tách ra, một địa đạo hiện ra ngay trước mắt.
Liên Sinh kinh ngạc không thôi, tiểu nữ quỷ đắc ý nói: "Từ đây có thể ra ngoài. Ta từng thấy có người ra vào từ đây, nhưng ta không dám ra ngoài, người ở phía bên kia đáng sợ lắm, ta không muốn bị bắt. Ngươi và đại tiểu thư chơi xong thì quay về tìm ta nhé."
Nói xong, nó xoay người nhảy nhót đi xa. Liên Sinh siết chặt tấm chăn gấm buộc trên người, cõng Thanh Phượng chui vào địa đạo. Bốn vách địa đạo ẩm ướt, gió lạnh từng cơn thổi qua.
Liên Sinh mò mẫm đi trong bóng tối không biết bao lâu, chỉ cảm thấy mình thở hồng hộc như trâu, sức cùng lực kiệt. Đang lúc cảm thấy hai chân rã rời, mệt mỏi không chịu nổi thì một cơn gió phía trước mang theo mùi đàn hương thoảng tới.
Liên Sinh tinh thần phấn chấn, cắn răng men theo mùi hương, cảm thấy địa thế càng lúc càng cao.
Đi đến cuối đường, tay chạm vào một vách đá, nàng bèn dùng hết chút sức lực cuối cùng đẩy vào vách đá chắn phía trước. Tiếng "két két" vang vọng trong đêm không. Liên Sinh chui ra khỏi địa đạo, tham lam hít thở không khí trong lành. Cánh cửa đá sau khi nàng ra ngoài liền tự động đóng lại. Liên Sinh thở hổn hển một lúc mới định thần lại, quan sát xem mình đang ở đâu.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Linh Dị
- Độ Hồn Liên Hoa
- Chương 7.1: Trốn khỏi Thanh phủ, ngộ nhập đạo quán