Đạo sĩ thu cờ, kết ấn xong xuôi rồi nói: "Xong rồi, oán khí của trẻ sơ sinh chết trong vòng bảy ngày là lớn nhất, đặc biệt là đứa trẻ vừa sinh ra đã chết thảm thế này, vốn đã được đầu thai làm người lại không ngờ phải chịu khổ luân hồi nơi địa ngục, hận ý trong lòng càng sâu đậm nhưng cũng là loại dễ luyện chế nhất.
Tuy nhiên, phải đợi đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày sau mới hoàn toàn luyện thành quỷ anh trung thành, chịu sự sai khiến của chủ nhân. Đợi sau bốn mươi chín ngày, bần đạo sẽ trở lại phủ để giao quỷ anh cho phu nhân, cách sử dụng cứ nghe theo phu nhân phân phó là được." Dứt lời, hắn niêm phong lá cờ chiêu hồn rồi cất vào trong ngực.
Tô Uyển Vân gật đầu: "Làm phiền Vân đạo trưởng rồi, ta nhất định sẽ hậu tạ." Nói xong, đôi mắt nàng ta lúng liếng, hai má ửng hồng.
Vị đạo trưởng kia ngầm hiểu, cười nói: "Vậy thì ta xin chờ tin vui của mỹ nhân." Nói rồi thu dọn đồ đạc rời đi.
Hai mắt Phúc Nương sớm đã tuôn ra huyết lệ, nàng nghiến chặt răng, toàn thân run rẩy.
Tô Uyển Vân dịu dàng nói: "Tỷ tỷ, ta sẽ đặt thứ quỷ quái này vào phòng của Thanh Phượng. Quỷ vật này không có linh trí nhưng bụng đầy oán hận, nếu như đứa con gái lớn Thanh Phượng của ngươi biết mình bị đứa em gái ma quỷ này hành hạ, liệu nó có hận người mẹ này không?"
Phúc Nương biết mình khó thoát khỏi cái chết, trừng mắt giận dữ, gằn từng chữ: "Tô Uyển Vân, ta dù có làm quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi. Lên trời xanh hay xuống hoàng tuyền, ta và ngươi đời đời kiếp kiếp, không chết không thôi."
Tô Uyển Vân nghe vậy cười lạnh, sai người khoét mắt cắt lưỡi Phúc Nương rồi đẩy xuống hồ sen. Sợ nàng làm quỷ báo thù, ả còn hạ chú lên thi thể Phúc Nương, khiến hồn phách nàng miệng không thể nói, mắt không thể nhìn, dù xuống địa phủ cũng không thể tố cáo, vĩnh viễn bị giam cầm trong hồ sen không được siêu sinh. Ả còn hạ cấm chế ở sân viện của Thanh Phượng để quỷ hồn của Phúc Nương không thể đến gần. Vì thế, Phúc Nương chỉ có thể lảng vảng bên ngoài sân viện.
Tô Uyển Vân xử lý Phúc Nương xong liền nói với Thanh Điện Sinh rằng Phúc Nương tự thấy hổ thẹn không còn mặt mũi nào gặp người nên đã gieo mình xuống hồ sen tự vẫn.
Thanh Điện Sinh nửa tức giận Phúc Nương không giữ gìn phụ đạo, nửa cảm khái ân tình tương trợ năm xưa, trong lòng rối bời nên cũng không hỏi nhiều, mọi chuyện hậu sự đều giao cho Tô Uyển Vân.
Năm thứ hai, Tô Uyển Vân sinh được một đứa con trai, mẫu bằng tử quý, lại đối với Thanh Điện Sinh dịu dàng săn sóc, Thanh Điện Sinh bèn nâng Tô Uyển Vân lên làm phu nhân, từ đó cũng không còn nhớ đến Phúc Nương là ai nữa.
Quỷ anh trong phòng Thanh Phượng vì chưa được khai mở linh trí nên chỉ lấy việc hút máu thịt của Thanh Phượng làm vui. Tuy không thường xuyên xuất hiện, nhưng mỗi lần xuất hiện đều hành hạ Thanh Phượng đến nằm liệt giường.
Thanh Điện Sinh mời đại phu đến xem đều không tìm ra bệnh gì, chỉ nói là chứng điên loạn. Thanh Điện Sinh sợ người ngoài biết chuyện nên đã cảnh cáo tất cả hạ nhân trong Lưu Ngọc Hiên phải giữ mồm giữ miệng, nếu ai để lộ chuyện tiểu thư bị điên sẽ bị đánh chết bằng loạn côn.
Vì vậy, chỉ có hạ nhân trong Lưu Ngọc Hiên biết tiểu thư thỉnh thoảng sẽ phát điên, người ngoài chỉ cho rằng đại tiểu thư từ nhỏ thể chất yếu ớt, không hay ra ngoài đi lại.
Tô Uyển Vân ra vẻ là một chủ mẫu độ lượng, đối với Thanh Phượng, cơm ăn áo mặc đều dùng loại thượng đẳng, chăm sóc cẩn thận, chỉ là thân thể nàng bị giày vò ngày càng suy yếu. Xem ra cũng không còn sống được mấy năm nữa.
Liễu thị từ miệng Lương Khương biết được toàn bộ sự việc, hận đến nghiến răng ken két nhưng cũng đành bất lực. Nàng không nỡ rời bỏ Thanh Phượng, giọt máu duy nhất mà tiểu thư để lại, chỉ muốn tận mắt xem kẻ ác độc Tô Uyển Vân đến khi nào mới gặp báo ứng, nên mới gắng gượng sống đến ngày nay.
Sắc trời dần sáng, rạng đông từ phía chân trời từ từ dâng lên, Liên Sinh khẽ thở dài. Thì ra Thanh phủ tưởng chừng bình yên lại ẩn giấu những chuyện cũ dơ bẩn và bí mật như vậy, nhưng nàng chỉ là một tỳ nữ không được coi trọng, biết rồi thì có thể làm gì.
Chuyện cũ Liễu thị chôn giấu trong lòng nhiều năm nay được một lần trút hết, biết được tiểu thư ở ngay bên cạnh, tuy không nhìn thấy nhưng lòng cũng được an ủi. Bà hận thù nói: "Cái thân già này của ta phải sống cho thật tốt, để xem Thanh phủ sẽ bị báo ứng vào lúc nào."