Chương 5.2

Khi tỉnh lại, nàng đã ở trong trướng gấm màu đỏ, y phục đỏ trên người nửa cởi, bờ vai trắng như tuyết lộ ra, chiếc yếm lựu màu hồng không che hết được bộ ngực. Trên người nàng là một gã đàn ông, đang ở trần dùng miệng càn rỡ trên ngực Phúc Nương, tay thì luồn vào trong váy mà sờ soạng.

Trong phòng hương thơm nồng nặc, Phúc Nương cảm thấy từng luồng hơi nóng theo tay và miệng của gã đàn ông lan tỏa khắp cơ thể, nóng đến mức như muốn tự mình cởi váy áo ra mới chịu được. Nàng muốn la hét giãy giụa nhưng toàn thân không một chút sức lực, ngay cả tiếng kêu cũng yếu ớt như tiếng muỗi.

Theo sự vuốt ve của gã đàn ông, mặt nàng đỏ bừng, hơi thở gấp gáp. Phúc Nương không hiểu tại sao cơ thể mình lại như vậy, dù trong lòng trăm lần không muốn nhưng thân bất do kỷ, bất giác nước mắt lưng tròng.

Đang lúc Phúc Nương lo lắng vạn phần mà bất lực, cửa phòng bị một cước đá văng. Thanh Điện Sinh tay cầm trường kiếm, sát khí đằng đằng xông vào, theo sau là Tô Uyển Vân và một đám tôi tớ. Thấy cảnh tượng đó, Thanh Điện Sinh tức đến nổi gân xanh trên trán, không nói hai lời, tiến lên một kiếm đâm chết gã đàn ông. Tô Uyển Vân giả vờ tiến đến khuyên giải, nói rằng Phúc Nương vừa mới sinh con, e là có hiểu lầm gì đó.

Nghe Tô Uyển Vân nhắc đến đứa bé, Thanh Điện Sinh như nhớ ra điều gì, sai người bế đứa bé gái mới sinh đến, ép hỏi Phúc Nương đây rốt cuộc là con của ai. Phúc Nương toàn thân mềm nhũn, lại chưa hết kinh hãi, vội vàng mở miệng muốn biện bạch, nhưng càng vội lại càng không nói nên lời. Thanh Điện Sinh cho rằng Phúc Nương chột dạ không thể chối cãi, liền hung hăng ném đứa bé xuống đất, vung kiếm chém ngang lưng.

Phúc Nương nhìn con gái vừa mới sinh đã bị chém thành hai đoạn, một hơi không kịp thở đã ngất đi. Thanh Điện Sinh siết chặt tay cầm kiếm, nhớ lại tình xưa nghĩa cũ, cuối cùng không nỡ xuống tay, chỉ ra lệnh một tiếng giao cho Tô Uyển Vân xử lý rồi quay người đóng sầm cửa bỏ đi.

Đêm đen như mực, lúc Phúc Nương tỉnh lại đã ở trong nhà củi. Ánh trăng lạnh lẽo mờ ảo xuyên qua cửa sổ chiếu vào căn phòng tối tăm.

Tô Uyển Vân thương hại nhìn Phúc Nương dưới đất: "Tỷ tỷ đã tỉnh rồi, vậy để ngươi xem một thứ hay ho."

Dứt lời, nàng ta ra lệnh cho Lương Khương xách đến một cái giỏ tre, mở tấm vải rách trên giỏ ra, để lộ một bé gái chỉ còn nửa thân trên, đó là con gái vừa sinh của Phúc Nương. Phúc Nương mắt tóe lửa, gượng dậy muốn ôm lấy con, nhưng Tô Uyển Vân đã nhanh hơn một bước, xách đứa bé lên.

Đứa bé vốn chỉ còn nửa người, máu me đầm đìa, nội tạng từ khoang bụng rơi ra lủng lẳng, thân hình nhỏ bé tàn tạ đung đưa trong tay Tô Uyển Vân. Máu từ trên không nhỏ xuống đất, nhanh chóng loang ra một mảng đen kịt, hệt như màn đêm vô tận này.

Phúc Nương nửa nằm nửa ngồi, ngẩng đầu nhìn đứa bé, máu nhỏ giọt xuống khuôn mặt tái nhợt của nàng, như những đóa hồng mai trên tuyết, phản chiếu đôi mắt cầu xin của Phúc Nương: "Ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Ngươi đã có được mọi thứ rồi, cầu xin ngươi tha cho đứa con đáng thương của ta đi."

Tô Uyển Vân cười nhạo: "Tỷ tỷ tốt của ta, ngươi một ngày không chết thì vẫn chiếm giữ vị trí phu nhân này. Ngươi nói xem, ta muốn cái gì? Tỷ tỷ cứ yên tâm, lát nữa ngươi sẽ được đoàn tụ với con mình thôi."

Dứt lời, mấy người áo đen bước vào nhà củi, trói Phúc Nương lại, dùng dao găm rạch cổ tay nàng lấy một bát máu.

Một người ăn mặc như đạo sĩ bước vào, nhận lấy đứa bé gái nửa người từ tay Tô Uyển Vân, sau khi bày Câu Hồn Trận thì đặt thi thể đứa bé vào trung tâm, dùng ngón tay chấm chu sa vẽ Thu Hồn Chú lên thi thể, lấy máu của Phúc Nương làm vật dẫn tưới lên người đứa bé, miệng lẩm nhẩm: "Lục Giáp Lục Đinh, Thiên Đinh sứ giả, Lôi Hỏa tướng quân, Phong Bá Vũ Sư, trên không thông gió, dưới không lọt nước, tất cả hung ác, phong đao trảm đoạn, cấp cấp như luật lệnh!"

Chu sa hòa vào máu ngấm vào cơ thể đứa bé, nửa thân hình đã xám ngoét cứng đờ của nó bỗng co giật, một tiếng khóc trẻ sơ sinh quỷ dị vang lên. Từ trong cơ thể đứa bé, một luồng hồn phách màu xám chui ra, thấy đạo sĩ liền muốn đoạt cửa bỏ chạy. Vị đạo sĩ kia từ trong lòng lấy ra một lá cờ chiêu hồn, nhắm mắt ngưng thần niệm chú, tay vung lên, lá cờ cuốn về phía đứa bé. Mặt đứa bé lộ vẻ đau đớn dữ tợn, tuyệt vọng kêu lên một tiếng rồi bị cuốn vào trong lá cờ.

------------