"Hôm nay ngài Phó tiên sinh báo gấp quá, cũng không kịp lấy đồ tùy thân cá nhân của cô về, mong cô tạm chấp nhận mặc một chút… cô không ngại chứ?”
Lạc Thi liếc qua giường lớn ở phòng ngủ chính.
Một lúc nữa còn ngủ trên giường của anh, vậy để ý đến chuyện mặc một bộ quần áo làm gì chứ.
"Không sao."
Di Chu để lại đồ rửa mặt sau đó rồi đi ra khỏi phòng.
Cửa đóng lại, trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh, lúc này Lạc Thi mới cảm thấy chân thực hơn một chút.
Cô chuẩn bị kết hôn rồi.
Từ hôm nay, cô và Phó Dư Thâm sẽ ở cùng một phòng, ngủ cùng một giường.
Lạc Thi không vội đi vào tắm rửa, mà chậm rãi đi khắp phòng ngủ, xem xét từng chi tiết ở đây.
Đây là khu vực riêng tư nhất của anh, đồng thời cũng phản ánh rõ nét nhất tính cách của chủ nhân.
Một dây đèn cong theo những đường nét đơn giản bao quanh căn phòng, làm bừng sáng căn phòng tối đen. Thứ mềm mại duy nhất trong phòng là chiếc giường được đặt ở trung tâm. Tất cả các thiết kế khác trong phòng đều lạnh như băng nhưng rất gọn gàng, nét thẩm mỹ cứng ngắc tràn ngập toàn bộ căn phòng.
Là một thái cực hoàn toàn trái ngược với phòng ngủ của Lạc Thi.
Cô bật nước nóng trong phòng tắm lên, trong lớp sương mù bao quanh người, cô bỗng cảm nhận được mùi hương thuộc về Phó Dư Thâm lan tỏa khắp không gian. Mùi sữa tắm và dầu gội hòa quyện vào nhau, như thấm vào cơ thể, từ từ xâm chiếm, ăn mòn các giác quan của cô
Rõ ràng thân thể đang ở trong nước nhưng Lạc Thi lại phảng phất như chú cá sắp mất nước miệng lớn thở, hơi thở dồn dập.
Vội vàng rửa mặt xong, Lạc Thi bước ra khỏi phòng tắm, nhìn mình trong gương từ đầu đến chân. Làn da trắng nõn của cô hiện lên một màu anh đào nhàn nhạt, giống như phấn hồng được vẽ lên giấy tuyên thành thượng hạng.
... Rõ ràng là không có ai ở đây, vậy thì rốt cuộc là cô đang khẩn trương gì chứ.
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa khiến Lạc Thi giật mình, dường như đang làm chuyện gì xấu xa bị người khác bắt được, một lúc lâu Lạc Thi mới đi ra mở cửa.
"Có chuyện gì vậy?”
Dì Chu cười tủm tỉm nói:
"Trợ lý mang đồ cá nhân của cô về rồi, hơn nữa còn có khách của cô đến thăm."
Sau khi ra ngoài cô mới phát hiện, vị khách dì Chu nói là Từ Kỳ.
"Bà chủ..."
Tư Kỳ vừa nhìn thấy cô, cứ như sợ Lạc Thi đã bị đối xử tệ bạc mà lo lắng nắm lấy tay cô nói:
"Nếu nguồn vốn phòng trưng bày có vấn đề gì, chúng ta có thể cùng nhau tìm ra giải pháp mà. Tệ nhất thì chúng tôi không lấy tiền thưởng cuối năm nữa. Bà chủ, tuyệt đối cô không được làm điều gì ngu ngốc đâu đấy!"
Đầu tiên Lạc Thi khá bối rối trước những lời nói này, nhưng sau khi nghe một lúc cuối cùng cô mới nhận ra Tư Kỳ đang hiểu lầm.
"Tôi không phải là bị người khác bao nuôi đâu." Lạc Thi dở khóc dở cười: "Trong mắt cô tôi là loại người này sao? Yên tâm đi, phòng trưng bày tranh vẫn còn tiền, tiền thưởng cuối năm của cô cũng không ít đâu."
Cảm xúc Tư Kỳ cũng ổn định hơn, ngượng ngùng gãi đầu.
"Thật may... Bà chủ, cô thật sự tự nguyện sao? Sao đột nhiên... Chuyển đến ở chung cùng người khác vậy?"
Lúc một đám người xa lạ tới nói muốn thay Lạc Thi thu dọn đồ đạc, Tư Kỳ vô cùng giật mình.
Mặc dù đã xác nhận với Lạc Thi trên WeChat, nhưng khi cô ấy nghe những người đó nói Phó tiên sinh còn nói gì mà chuyển về nhà của Phó tiên sinh trong lòng Tư Kỳ vẫn cảm thấy rất khó tin.
Chuyện này nhìn sao cũng không giống như quá trình yêu đương bình thường.
"Không phải ở chung, là kết hôn."
Lạc Thi lãnh đạm kể lại, đổi lấy là sự kinh ngạc đến há hốc miệng của Tư Kỳ.
Cả buổi sau, cô ấy mới lấy lại được tinh thần, dường như hiểu ra được chuyện gì đó:
"Tôi hiểu rồi... Đây chính là kết hôn thương nghiệp trong truyền thuyết đúng không! Loại có hợp đồng nữa đúng không! Dựa theo cốt truyện trong tiểu thuyết, hai người vốn không quen biết, bị một tờ hợp đồng buộc chung một chỗ, bị ép duy trì hôn nhân không tình yêu, sau này sẽ có vài trường hợp có thể xảy ra, hoặc là lâu ngày sinh tình hoặc là ánh trăng sáng trở về..."
Tư Kỳ đọc đủ loại ngôn tình nên tư duy tưởng tưởng bay bổng vô cùng xa, Lạc Thi bất đắc dĩ nâng trán, vô thức nói:
"Đầu tiên, tôi cùng anh ấy không phải là không quen biết, tiếp theo, chúng tôi không phải không..."
Nói đến đây cô đột nhiên dừng lại.
"Không phải không thích?" Tư Kỳ tràn đầy vui vẻ: "Vậy là hôn nhân chớp nhoáng sao? Bởi vì lần gặp gỡ trên du thuyền đó hả?”
Suy nghĩ của Lạc Thi bị những lời này làm cho bối rối.
Nếu không phải là một cuộc hôn nhân không tình yêu vậy mối quan hệ bây giờ của bọn họ bây giờ là loại quan hệ gì đây?
Cô vốn không giỏi tư duy logic, suy nghĩ một hồi thì bỏ cuộc, cố gắng mơ hồ xử lý, cô cho rằng bây giờ quay về đã quá muộn cũng không an toàn nên nhờ người đưa Tư Kỳ về trước.
Đợi cô lên lầu, trở lại căn phòng yên tĩnh im lặng, những suy nghĩ hỗn loạn lại hiện lên trong đầu cô.
Cô nhớ lại, Phó Dư Thâm năm đó là Trạng Nguyên của kỳ thi đại học của thành phố Cảnh Hải, đạt điểm tuyệt đối môn toán ở khối khoa học tự nhiên, hẳn là kiểu người rất am hiểu tư duy logic.
Người như vậy... Chắc là sẽ không hành động bốc đồng phải không? Mọi quyết định anh đưa ra hẳn là đều phải là những suy luận logic chặt chẽ, phải qua những suy nghĩ cẩn thận mới đưa ra kết luận.
Bao gồm cả cuộc hôn nhân quá bốc đồng này.
Gánh nặng trong lòng cô nhẹ đi một chút, Lạc Thi mang theo mái tóc nửa khô nửa ướt của cô lên giường.
Đèn trong phòng phần lớn đều đã tắt, cô chui vào trong chăn, mùi hương riêng tư cùng những xúc cảm bao bọc lấy cô thật chặt, giống như được bao bọc bởi một vòng tay ấm áp, mềm mại và an toàn.
Ánh trăng ngoài kia chiếu qua khung cửa sổ.
Lạc Thi cẩn thận từng li từng tí, có vẻ hơi chột dạ mà ôm lấy chăn, hô hấp kéo dài hơn mấy phần, tùy ý để mùi hương kia thuận theo hơi thở lấp đầy l*иg ngực, lấp đầy những ác mộng có thể ập đến khi ở những nơi xa lạ.
Những cảm xúc xưa cũ năm đó giống như tìm được mảnh đất phù hợp, âm thầm phát triển mạnh mẽ trong đêm tối.
Lạc Thi đột nhiên rất muốn gọi điện thoại cho Phó Dư Thâm.
Cô hiểu rằng bệnh của cô lại tái phát.
Tựa như nhiều năm về trước cũng như vậy, sau khi mẹ qua đời, cô mất ngủ suốt đêm, tâm trạng trở nên vô cùng tồi tệ, sự lo lắng khiến cô khó có thể bình tĩnh, thậm chí là không cách nào hoàn thành được nổi một bức tranh.
Mỗi lúc như vậy, cô trong đầu chỉ có thể nghĩ đến Phó Dư Thâm, muốn biết anh đang ở đâu, muốn biết khi nào anh mới có thể về, nếu tỉnh dậy mà không nhìn thấy anh, cô sẽ giống một đứa bé khóc lóc với Phó Dư Thâm bên đầu kia điện thoại
Cảm xúc không cách nào kiểm soát được cảm xúc của bản thân thật sự rất tệ.
Nhất là lúc Lạc Thi lấy lại tinh thần mới phát hiện, bản thân mình bây giờ vậy mà đã bấm điện thoại của Phó Dư Thâm.
"Có chuyện gì vậy?"
Tốc độ kết nối bên kia quá nhanh không cho phép Lạc Thi cúp máy.
Ánh mắt anh dừng lại trên lọn tóc thấm ướt của Lạc Thi, lông mày hơi nhíu lại:
"Tại sao không sấy tóc trước khi đi ngủ?"
Lại còn là trò chuyện video! Đôi môi tái nhợt hơi giật giật, đầu óc Lạc Thi trống không, thuận tay sờ lên tóc của mình.
"Lười."
Tóc cô rất dày và dài, mỗi lần gội đầu sấy tóc cứ như chịu cực hình vậy.
Lúc Phó Dư Thâm còn bên cạnh cô, công việc này luôn là anh thực hiện, khi không có anh ở bên, Lạc Thi thường xuyên chỉ sấy một nửa là đi ngủ.
Phó Dư Thâm trầm mặc mấy giây, không biết là muốn nói cô yếu ớt hay gì khác, một lúc sau anh mới nói:
"Đi sấy khô đi, đừng làm ướt gối của tôi."
"Làm ướt thì sao, gối đầu của anh cũng không phải làm bằng giấy."
Cô ậm ờ vài tiếng, làm bộ đồng ý, nhưng Phó Dư Thâm đối diện lại dường như biết cô muốn làm gì, ra lệnh:
"Không cho phép cúp máy, để di động một bên, tôi nhìn em sấy tóc."
"..." Cuối cùng anh cũng không tin tưởng cô.
Lạc Thi nhận mệnh, cam chịu xuống giường, chậm rãi đi giày, tới bồn rửa mặt bên cạnh, tìm một chỗ thích hợp để đặt điện thoại di động.
Vị trí này có chút trơn trượt, Lạc Thi loay hoay nửa ngày cũng không để được, cô vốn là người không có tính kiên nhẫn, làm một hồi không được thấy không vui mà hơi bĩu môi.
Phó Dư Thâm ban đầu cũng không có ý nghĩ gì, chỉ nghĩ cô cứ ngủ với mái tóc ướt nửa chừng như thế này sớm muộn gì cũng sẽ bị bệnh thấp khớp, nên anh mới ép cô xuống giường sấy tóc trước khi đi ngủ. .
Không ngờ, trong lúc xem lật tài liệu, anh lơ đãng liếc nhìn thì vừa vặn thấy bộ quần áo cô đang mặc trên người.
Đó là đồ ngủ của anh.
Bộ quần áo vải sợi tơ tằm hơi rộng so với cô, lúc cô nâng tay lên, tay áo liền thuận đường trượt xuống cánh tay ngó sen trắng nõn, cách màn hình dường như cũng có thể cảm nhận được da thịt tinh tế mỏng manh.
Chỗ cổ áo cũng trống rỗng, một mảnh da trắng sữa, mềm mại đến chói mắt.
Lý trí nhắc nhở anh nên dịch chuyển tầm mắt.
Nhưng trong đêm tối, ham muốn cùng du͙© vọиɠ đen tối lúc này lại sinh sôi, ánh mắt anh thâm trầm u ám nhìn cô gái đang cố đặt điện thoại di động, cắm điện, những ngón tay vuốt qua mái tóc đen dài, những ngón tay trắng xanh nhàn nhạt tương phản rõ rệt với màu tóc của cô, tự nhiên anh nghĩ đến cảm giác được nắm lấy đôi bàn tay này.
"Được chưa?"
Trong video, truyền giọng nói trong trẻo của cô gái, cô vén đuôi tóc lên xích lại gần ống kính, hương thơm ngọt ngào trên cơ thể cô phảng phất như có thể xuyên qua màn hình, chạm vào đầu mũi anh.
"Đã sấy xong rồi, anh thấy rõ chưa?"
Hầu kết khẽ động, anh tựa đầu vào thành ghế, hơi nghiêng đầu, mất tự nhiên nuốt khan
"Thấy rõ rồi." Lúc anh đáp lại, tiếng nói nhuốm mấy phần khàn khàn.
Cảm nhận được cảm xúc của chính mình, Phó Dư Thâm nhéo nhéo giữa mày, cố nhẫn nại, lại dường như không thể nhẫn nại được mà thở dài một cái.
Thật sự là...
Thấy quá rõ.