Chương 50: Ta bị oan mà

Mặt trời đã lặn sau đỉnh núi, những tia sáng cuối cùng cũng biến mất nơi chân trời. Một vầng trăng mờ ảo treo lơ lửng trên cao, và những đám mây lững lờ trôi trong khoảnh khắc giao thoa giữa ngày và đêm.

"RẦM—!" Một tiếng nổ lớn vang lên, xé tan sự tĩnh mịch của ngôi miếu. Khói bụi bốc lên mù mịt, những dải lụa trắng múa loạn trong làn khói, cuốn theo cả đá vụn bay tung tóe.

Tiết Minh bị một lực tác động cực mạnh hất văng xuống đất, nàng lộn nhào mấy vòng rồi mới lồm cồm bò dậy, chỉ cảm thấy các khớp xương trên người dường như đều đang đau nhói. Thế nhưng, nàng không dám dừng lại dù chỉ một giây, chỉ hận không thể mọc thêm hai cái chân nữa để mà chạy thục mạng. Lòng căm hận của Nhϊếp Tiểu Thiến đối với nàng lại tăng lên gấp bội, gương mặt gần như đã thối rữa khiến ả trông vô cùng hung tợn và đáng sợ, đến mức chỉ cần quay đầu lại nhìn một cái thôi cũng đủ để gặp ác mộng.

Sống lay lắt trong ngôi miếu này cũng giống như gỡ cài đặt các phần mềm diệt virus trên máy tính vậy. Chỉ cần hơi lơ là một chút, là thay vì gỡ bỏ, bạn sẽ lại tải về một đống phần mềm rác có thể tự động bật lên cửa sổ quảng cáo. Cũng giống như bây giờ, chỉ cần nàng hơi lơ là cảnh giác một chút, là sẽ có những con quỷ không biết từ đâu chui ra, từ đủ mọi xó xỉnh, con thì dọa nàng trong mơ, con thì đuổi gϊếŧ nàng ngay sau lưng.

Điều chết người hơn nữa là nơi duy nhất nàng có thể ẩn náu, thì chủ nhân của nó lại quá bá đạo với lãnh địa của mình, lần nào cũng rất cố chấp mà đuổi nàng về, nhất quyết không cho Tiết Minh ở lại qua đêm trong nhà của hắn. Trừ khi chủ động dâng hiến dương khí, còn không thì Tiết Minh cũng không dám tự tiện xông vào vào những lúc khác, nếu không thì hậu quả phải đối mặt sẽ là gì cũng không thể biết trước được.

Lần trước là nhờ vào được chợ quỷ La Sát nên mới thoát được một kiếp, lần này trước khi đi ngủ đã dặn đi dặn lại, nhờ Xuân Dạ và Thu Sinh gọi mình dậy trước khi trời tối, nào ngờ Nhϊếp Tiểu Thiến lại ra tay tàn độc, gϊếŧ luôn cả hai gã sai vặt. Nếu không phải vừa rồi nàng phản ứng nhanh, chỉ liếc mắt một cái đã co giò bỏ chạy, thì bây giờ có lẽ cũng đã bị một trảo xuyên ruột lòi gan rồi.

Nhϊếp Tiểu Thiến đã nổi điên, đuổi theo rất sát, tiếng gào thét của ả cứ văng vẳng ngay sau gáy, tựa như ngay giây tiếp theo, móng vuốt dài và sắc nhọn của quỷ sẽ đâm xuyên qua đỉnh đầu nàng từ phía sau. Trớ trêu thay, giọng nói the thé và thê lương của nữ quỷ ngày càng lớn, gây ra áp lực tâm lý cực lớn cho nàng. Dù Tiết Minh đã dốc hết sức bình sinh để chạy thục mạng, nàng vẫn cảm nhận được Nhϊếp Tiểu Thiến đang nhanh chóng áp sát. Nỗi sợ hãi lan tràn trong lòng, chỉ cần hơi phân tâm một chút, chân nàng đã vấp phải thứ gì đó không rõ, ngã một cú trời giáng.

Ngay khoảnh khắc nàng ngã xuống, móng vuốt của Nhϊếp Tiểu Thiến đã sượt qua đỉnh đầu nàng, tạo ra một tiếng gió rít, cắt đứt mấy lọn tóc dài.

Cú ngã này của Tiết Minh rất nặng, nhất thời đau đến mức không còn sức để bò dậy nổi. Vừa ngẩng mắt lên đã thấy Nhϊếp Tiểu Thiến đang đứng cách đó vài bước. Tròng mắt ả đen kịt, vẻ mặt vô cùng oán độc, âm u nhìn chằm chằm Tiết Minh, móng vuốt đen ngòm dài đến nửa chiếc đũa. Tiết Minh nghĩ rằng, với một cú cào này, chắc chắn óc của mình sẽ bị cào cho nát bét.

Nhϊếp Tiểu Thiến dùng ngón tay khẽ chạm vào vết thương lở loét trên mặt, cười lạnh một tiếng rồi nói: "Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết một cách dễ dàng như vậy đâu. Ta nhất định sẽ lột từng chút một da mặt của ngươi xuống, như vậy mới có thể hả giận."

Tiết Minh thở hổn hển, trong lòng thầm nghĩ mình thật oan uổng quá. Nếu nàng thật sự cố tình hãm hại Nhϊếp Tiểu Thiến, bị truy sát đến mức này cũng là đáng đời, nhưng vốn dĩ nàng chỉ muốn thực hiện một giao dịch tốt đẹp với Nhϊếp Tiểu Thiến, ai ngờ lại thành ra kết thù kết oán thế này. Nàng giơ hai tay lên làm động tác tượng trưng cho hòa bình, thành khẩn nói: "Ngươi nghe ta nói, lần trước thật sự là hiểu lầm, ta không hề biết trên người mình bị hạ pháp thuật, lúc đó ta thật tâm muốn cho ngươi dương khí."

Sợ rằng không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến chuyện trước kia, người Nhϊếp Tiểu Thiến liền bốc lên hắc khí, gương mặt ngày càng hung tợn, ả gằn giọng: "Kệ xác ngươi có lừa ta hay không, cứ để gương mặt này của ngươi ăn hai trảo của ta trước đã, rồi hẵng cùng ta bàn chuyện thật giả!"

Ả vừa dứt lời, cả người liền lao tới. Tiết Minh sợ hãi hét lên một tiếng, theo bản năng giơ tay lên che mặt. Nào ngờ đúng vào khoảnh khắc này, một tiếng hạc kêu vang lên giữa không trung, âm thanh trong trẻo mà du dương truyền vào tai, làm cho tim Tiết Minh chấn động.

Cùng lúc đó, Nhϊếp Tiểu Thiến cũng đột ngột dừng lại, lập tức lộ ra vẻ cảnh giác, ánh mắt nhanh chóng đảo sang hai bên, tìm kiếm nơi phát ra tiếng hạc kêu.

Tiếng hạc kêu thứ hai nối tiếp ngay sau đó. Ánh mắt sắc như dao của Nhϊếp Tiểu Thiến đột ngột phóng tới, và cũng chính lúc này, Tiết Minh mới phát hiện ra, tiếng hạc kêu ấy lại phát ra từ chính trên người mình.

Chính xác hơn là từ l*иg ngực của nàng, cứ như thể trong l*иg ngực nàng đang giấu một con hạc vậy. Nhϊếp Tiểu Thiến tưởng rằng đó là một trò bịp bợm gì đó của nàng, liền tức giận nói: "Ngươi dám giở trò với ta!"

"Trời ơi, ta bị oan thật mà!" Tiết Minh vội giơ hai tay lên đầu hàng.