Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độ Dương Khí

Chương 49

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trước mặt nàng vẫn chỉ có một gian nhà. Nhưng khác với lần trước, nếu như lần đó cánh cửa chỉ hé ra một kẽ hở, thì lần này nó lại mở toang, đủ cho một người lách qua. Chẳng hiểu sao, có lẽ vì đang ở trong mơ nên tri giác của Tiết Minh không còn nhạy bén như thường lệ. Dù biết rõ cảnh tượng này có gì đó không ổn, nhưng nàng vẫn bất giác bước tới, đưa tay đẩy cánh cửa mở rộng hơn nữa, rồi nhoài người vào trong nhìn thử.

Cũng giống như lần trước, căn phòng trông khá trống trải và cũ nát. Một luồng gió lạnh lẽo bất chợt thổi tới, khiến nàng phải đưa tay lên che mắt. Đến khi nàng nhìn lại, thì đã thấy một nam tử mặc y phục màu xanh đang ngồi trong phòng, quay lưng về phía nàng.

Tiết Minh thử cất tiếng gọi: “Này.”

Gã nam tử áo xanh không hề có động tĩnh gì. Thấy vậy, Tiết Minh bèn tiến thêm vài bước, đi hẳn vào trong nhà, lại gần người nọ hơn một chút rồi hỏi: “Ngươi là ai?”

Lúc này, gã nam tử mới có phản ứng. Thân hình gã khẽ lay động, rồi từ từ quay người lại nhìn nàng. Trước mắt nàng là một gương mặt xanh xám, gầy đến độ gò má nhô cả ra, khóe mắt còn đang rỉ máu. Đôi mắt gã chứa đầy vẻ oán hận tột cùng, đang găm chặt vào người Tiết Minh.

Tiết Minh chỉ vừa kịp nhìn một cái đã sợ đến tê cả da đầu, cả người theo bản năng lùi lại, rồi không biết vấp phải thứ gì mà ngã ngửa ra sau. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng hét lớn một tiếng rồi bật dậy trên giường, bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Đưa tay lên trán sờ thử, nàng mới biết mình đã sợ đến toát cả mồ hôi lạnh.

Nàng buột miệng chửi thề vài câu để trấn tĩnh lại nỗi sợ hãi trong lòng, nhưng rồi ngay lập tức nhận ra có điều không ổn. Đây đã là lần thứ hai nàng gặp phải giấc mơ y hệt như vậy rồi, rõ ràng gã nam tử áo xanh trong mơ là một người đã chết, không biết vì lý do gì mà lại bám lấy nàng. Bản thân nàng vốn đã kết thù với Nhϊếp Tiểu Thiến, đồng thời lại còn bị Ngọc Hạc hút dương khí, bây giờ lại bị thêm con ma nam áo xanh này quấn lấy, đúng là họa vô đơn chí, không chừng có ngày nào đó nàng đang ngủ say thì đột nhiên bị quỷ đến lấy mạng cũng nên.

Càng nghĩ Tiết Minh càng thấy sợ, nàng vội lấy chiếc hộp nhỏ từ trong tay nải đặt ở đầu giường ra. Mở hộp ra, bên trong là một mặt dây chuyền hình bát quái, viền ngoài được nạm một vòng chỉ vàng, bên trong có chứa một lá bùa màu vàng được gấp lại. Vật này cầm khá nặng tay, nhưng chỉ to bằng móng tay cái. Đây chính là Tụ Dương Phù.

Nàng tháo chiếc túi gấm đang đeo trên cổ xuống, rồi xỏ sợi chỉ đỏ qua Tụ Dương Phù và đeo lại. Có Tụ Dương Phù trên người, lòng nàng mới an tâm hơn được phần nào.

Tiết Minh xuống giường, đẩy cửa sổ ra thì thấy bên ngoài đã là hoàng hôn, nơi chân trời chỉ còn vương lại vài tia nắng cuối ngày. Lòng nàng thầm kêu không ổn, rõ ràng trước khi ngủ nàng đã dặn dò Xuân Dạ và Thu Sinh phải gọi mình dậy trước khi mặt trời lặn, không ngờ hai người đó vâng dạ rồi lại không làm theo.

Bây giờ Nhϊếp Tiểu Thiến dường như đã lợi hại hơn sau khi ăn thịt người, có thể xuất hiện ngay cả trước khi trời tối hẳn. Nếu bị ả bắt được, chắc chắn nàng sẽ bị xé thành trăm mảnh.

Tiết Minh không dám chậm trễ, vội vàng xỏ giày rồi chạy ra ngoài. Trong sân không một tiếng động, cửa các phòng đều đóng chặt, bốn bề tĩnh lặng như tờ, bầu không khí có phần kỳ quái.

Nhưng lúc này Tiết Minh đã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện khác, nàng chỉ hốt hoảng chạy về phía hồ sen. Nào ngờ, khi vừa chạy qua khúc quanh ở cuối hành lang, nàng đột nhiên nhìn thấy một bóng trắng đang đứng sừng sững ở phía trước.

Bóng lưng đó, Tiết Minh không thể nào quen thuộc hơn được nữa. Mái tóc đen bay trong gió, dáng người yểu điệu thướt tha, chính là Nhϊếp Tiểu Thiến. Dưới chân ả là hai người đang nằm sóng soài, máu tươi đỏ thẫm chảy lênh láng trên đất, trông vô cùng chói mắt. Tiết Minh sợ đến mức phải dừng bước, nàng nheo mắt nhìn kỹ lại, lúc này mới kinh hoàng nhận ra hai người nằm dưới chân Nhϊếp Tiểu Thiến lại chính là Xuân Dạ và Thu Sinh.

Hai gã sai vặt lúc này dường như đã chết hẳn, trên bụng mỗi người bị khoét một cái lỗ lớn, nằm im bất động.

Nghe thấy tiếng động, Nhϊếp Tiểu Thiến quay đầu lại. Gương mặt ả vẫn xinh đẹp như vậy, chỉ có điều vết thương lần trước trên mặt gần như đã lở loét, hoàn toàn không có dấu hiệu khá hơn. Ả nhìn thấy Tiết Minh liền nhếch môi cười, dáng vẻ vô cùng âm độc, rồi vươn đầu lưỡi đỏ au ra liếʍ vết máu trên tay, nói: “Lần này, ta xem ngươi còn chạy đi đâu.”
« Chương TrướcChương Tiếp »