Hầu hết những thứ nàng lấy đều là đồ lặt vặt, kích thước khá nhỏ. Trong đó, những vật như hương nến và tiền giấy đều dùng cho người chết, có thể củng cố âm hồn, giúp cho quỷ tăng cường năng lực và tu vi. Đồng tiền thì dùng để đoán hung cát, chu sa có thể dùng để phòng thân. Ngoài ra còn có mấy người giấy và dây đỏ to bằng lòng bàn tay, đều là những vật dụng của hai cõi âm dương.
Trong số đó, có một món nghe qua có vẻ là bảo bối, đến nỗi khi giới thiệu, lão già còn lộ ra vẻ mặt đau như cắt. Đó là một chiếc chuông tròn nhỏ bằng quả táo tàu, vỏ ngoài được chạm khắc hoa văn rỗng, trông rất cũ kỹ. Khi lắc lên, âm thanh của nó trầm đυ.c, không hề trong trẻo như chuông thường. Thế nhưng, lão già nói rằng, chiếc chuông này từ rất lâu về trước từng là một linh khí vô cùng lợi hại. Sau này bị hư hại nên đã không còn được như xưa, nhưng qua nhiều năm vẫn giữ lại được chút linh khí, có thể dùng để thu hồn và dưỡng hồn.
Về lý mà nói, thứ này đối với Tiết Minh chẳng có tác dụng gì. Nhưng thấy lão già tỏ ra vô cùng tiếc nuối, nàng lại càng nhất quyết muốn lấy đi, thậm chí còn hỏi: "Làm thế nào để thu hồn?"
Lão già đáp: "Chỉ cần rắc tro cốt vào trong chuông, sau đó gọi tên của người đó là được."
Tiết Minh nhìn chiếc chuông, trầm ngâm một lát rồi quay sang hỏi lão: "Ông tên là gì?"
Lão già liền trợn mắt, tưởng chừng như sắp lật mặt với nàng, nhưng rồi lại bất chợt liếc thấy Ngọc Hạc đang đứng bên cạnh, cuối cùng đành cố sống cố chết nén cơn giận xuống. Mặt lão đỏ gay, lão lí nhí nói: "Tiểu tổ tông ơi, tên họ chính là mạch sống của quỷ chúng ta, không thể tùy tiện cho người khác biết được."
Nhân cơ hội đó, Tiết Minh liền hỏi dồn, và lúc này nàng mới hiểu được nguồn gốc của cái gọi là "quỷ giới".
Hóa ra, sau khi chết, hồn thể của phần lớn người thường sẽ bị phân tán, phải mất bảy ngày mới ngưng tụ lại hoàn chỉnh, đây cũng chính là tục lệ "đầu thất về nhà" trong dân gian. Sau bảy ngày, hồn thể sẽ tiến vào Minh giới, đi qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà rồi đầu thai chuyển kiếp. Tuy nhiên, một số người chết trong oan hận, hồn thể của họ sẽ mạnh hơn người thường, sau khi chết thường nảy sinh tâm lý báo thù, làm hại người sống, vì vậy mà bị âm quan của Minh giới truy bắt và phán phạt.
Có rất nhiều quỷ sau khi làm ác, để trốn tránh hình phạt và sự truy bắt của âm binh, chúng sẽ tìm đến những nơi âm khí nặng để ẩn náu, hoặc quy thuận những đại quỷ lợi hại để tìm kiếm sự che chở. Cứ như vậy, "quỷ giới" dần dần được hình thành.
Tứ đại Quỷ vương chính là những thế lực nổi bật nhất trong quỷ giới hiện nay, dưới trướng có vô số tiểu quỷ, đã lớn mạnh đến mức có thể đối đầu với cả Minh giới. Quỷ càng lợi hại thì càng khó tìm ra sơ hở. Điểm yếu chí mạng duy nhất của chúng chính là tro cốt. Nếu để người khác đào được nơi chôn xương của mình thì chẳng khác nào bị nắm đằng chuôi. Kẻ đó có thể dùng thuật pháp để tùy ý sai khiến, hoặc nếu đem tro cốt đi rải thì dù có bản lĩnh đến đâu cũng chỉ còn nước hồn bay phách tán.
Chính vì thế, đa số các loài quỷ đều che giấu tên họ và lai lịch của mình, lại càng không dễ dàng tiết lộ nơi chôn xương.
Tiết Minh thấy lão lải nhải một tràng, trong lời nói lại phảng phất ý cầu xin tha thứ, cảm thấy bài học này cũng xem như đủ rồi, bèn không làm khó lão nữa. Nàng ôm một đống đồ, cùng Ngọc Hạc rời khỏi "Thiên Thượng Nhân Gian".
Sau khi ra khỏi tiệm, nàng mới phát hiện các gánh hàng rong trên phố đã dọn đi quá nửa, con đường vốn náo nhiệt giờ cũng trở nên thưa thớt. Chợ quỷ La Sát đang dần tan biến. Từ phía đông xa xôi, văng vẳng vọng lại tiếng chó sủa, dường như đang ngày một gần hơn, ngày một vang hơn.
Người ta thường nói, gà gáy nửa đêm, chó sủa hừng đông. Ấy là trời sắp sáng rồi.
Ngọc Hạc nói với nàng: "Nàng nên quay về rồi."
Lòng Tiết Minh vui như mở cờ, còn chưa kịp nói gì thì bỗng nghe một tiếng chó sủa vang dội bên tai. Ngay giây tiếp theo, cảnh tượng trước mắt nàng hoàn toàn tan biến. Cả người Tiết Minh giật nảy một cái rồi mở bừng mắt ra, tựa như vừa bừng tỉnh từ một cơn ác mộng.
Thứ đầu tiên đập vào mắt nàng là xà ngang của căn nhà nhỏ mình đang ở tạm. Ngay sau đó, nàng cảm thấy mình đang nằm trên một mặt phẳng vô cùng cứng rắn, khiến cho xương cốt khắp người và cả sau gáy đều đau nhức. Nàng vội vàng ngồi dậy, liền thấy mình đã quay về căn nhà nhỏ lúc trước. Chỉ có điều, giường và bàn trong nhà đều bị Nhϊếp Tiểu Thiến đập cho tan tành, đồ đạc trong tay nải cũng vương vãi khắp sàn, một cảnh tượng vô cùng bừa bộn.