Ngọc Hạc liếc nàng một cái, chẳng buồn so đo với ánh mắt đầy oán hận ban nãy của nàng.
Tiết Minh thấy nơi rách nát này bày đầy đồ, nhân lúc lão già không có ở đây, liền bắt đầu lục lọi khắp nơi. Cứ thứ gì trông có vẻ hữu dụng hoặc đẹp mắt là nàng lại nhét vào người. Dù sao thì lão già này vừa nhìn đã biết không phải hạng thương nhân đàng hoàng, chắc chắn đã giở không ít trò lừa lọc, lại còn cướp đồ của nàng rồi chối bay chối biến. Vì vậy, nàng lấy đồ của lão cũng chẳng hề cảm thấy cắn rứt lương tâm.
Chẳng bao lâu sau, lão già kia đã mồ hôi nhễ nhại chạy về, mũ trên đầu lệch hẳn sang một bên, vạt áo bào dưới chân còn như bị cháy xém, trông vô cùng thảm hại. Lão ta đầu tiên là vái lạy Ngọc Hạc rối rít, miệng không ngừng nói những câu như “có mắt không thấy Thái Sơn” để cầu xin tha thứ. Ngay sau đó, lão lại lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp, hai tay dâng lên.
Đây chính là chiếc hộp đựng Tụ Dương Phù. Tiết Minh liền bước một bước dài tới giật lại, mở hộp ra kiểm tra. Thế nhưng, nàng chợt nhận ra mình không thể phân biệt được thật giả, bèn quay sang hỏi Ngọc Hạc: “Ngài xem thử đây có phải là đồ thật không?”
Lão già vội nói: “Đảm bảo là hàng thật, đảm bảo là hàng thật!”
Ngọc Hạc cũng liếc nhìn một cái nhưng không có biểu hiện gì. Thấy vậy, Tiết Minh mới yên tâm, ôm khư khư chiếc hộp vào lòng.
Ngay sau đó, lão già lại bắt đầu van xin, dâng lên một chiếc hũ pha lê tròn, tinh xảo trong suốt, bên trong chứa đầy những viên đan dược màu đỏ. Lão nói: “Vật này xin dâng lên Ngọc Diện điện hạ để tỏ chút lòng thành. Tiểu nhân chỉ là một chưởng quỹ, nếu tất cả đồ đạc đều bị thiêu rụi thì thực sự không biết ăn nói thế nào với Lưu Ly điện hạ, cúi xin Ngọc Diện điện hạ giơ cao đánh khẽ, cho tiểu nhân một con đường sống.”
Ngọc Hạc không nhận, chỉ hỏi: “Đây là vật gì?”
Lão già đáp: “Vốn nghe nói Ngọc Diện điện hạ là người phong lưu, loại thuốc này chính là vật trợ hứng cho chuyện phòng the. Chỉ cần uống một viên nhỏ trước khi hành sự là có thể lên đến tận cùng khoái lạc. Thuốc này vô cùng hiếm có, tiểu nhân xin dâng hết toàn bộ số hàng có trong Thiên Thượng Nhân Gian, chỉ mong điện hạ tha cho tiểu nhân một mạng.”
Tiết Minh dù gì cũng là người có ăn có học, nên biết “chuyện phòng the” là chỉ chuyện chăn gối vợ chồng. Nàng thầm nghĩ lão già này đúng là ranh ma, lại biết lấy thứ này ra để lấy lòng tên háo sắc Ngọc Hạc, coi như lão đã tìm đúng cửa rồi.
Quả nhiên, Ngọc Hạc đưa tay nhận lấy chiếc hũ pha lê, sau đó ngắt đi một đoạn hương đang cháy, nói: “Cháy hết tự khắc sẽ tắt.”
Lão già không dám nói thêm lời nào, vội lau mồ hôi rồi nói: “Đa tạ Ngọc Diện điện hạ đã giơ cao đánh khẽ.”
Tiết Minh nhìn hai người họ, trong lòng thầm nghĩ một cách độc địa, tên háo sắc này tốt nhất là sau khi nhận thuốc thì uống luôn một lúc bảy tám viên, rồi cùng đám ái phi của hắn đại chiến mấy ngày mấy đêm, cuối cùng chơi đến tinh tẫn nhân vong, như vậy sẽ không còn đến làm phiền nàng nữa.
Trong đầu mường tượng ra bộ dạng tinh khí cạn kiệt, mặt mày hốc hác, thận hư của hắn, Tiết Minh không nhịn được mà bật cười, khiến cho Ngọc Hạc phải quay đầu lại liếc nàng một cái.
Tất nhiên, Tiết Minh không dễ dàng buông tha cho lão già này như vậy. Nàng vơ vét không ít thứ giấu vào trong áo, khiến lão chủ tiệm tức đến độ mí mắt giật liên hồi. Cuối cùng, lão không nhịn được nữa, đành lên tiếng: "Bà cô của ta ơi, đồ trong tiệm của lão đều không phải là vật tầm thường. Có những thứ, cho dù cô nương có lấy đi cũng chẳng biết dùng thế nào đâu ạ."
Tiết Minh vừa nghe vậy liền túm lấy lão, gằn giọng: "Vậy thì ông nói cho ta biết cách dùng của chúng đi."
"Cái này... cái này..." Lão già lộ vẻ khó xử, ấp a ấp úng không chịu nói.
Tiết Minh đã có cách trị lão. Nàng quay đầu, thổi "phù phù" hai hơi vào nửa nén hương còn lại. Vừa thấy đốm lửa vốn sắp tàn lại có dấu hiệu bùng lên, lão già sợ đến hồn bay phách lạc, vội vàng lao tới lấy tay che nén hương lại, cuống quýt nói: "Ối bà cô của ta ơi! Lão nói hết cho cô nghe là được chứ gì! Xin cô đừng thổi nữa, thổi nữa là tiệm nhỏ này của lão cháy rụi mất!"
Tiết Minh lạnh lùng nói: "Đừng lãng phí thời gian của ta, nhanh lên."
Lần này, lão già đã ngoan ngoãn hơn nhiều. Lão xem qua từng món đồ mà Tiết Minh đã lấy, rồi giải thích sơ qua công dụng của chúng. Nghe xong, Tiết Minh còn thầm thấy may mắn vì lão đã lắm lời một câu, nếu không thì nàng mang những thứ này về cũng thật sự chẳng biết dùng thế nào.