Chương 45

Lão ta vừa đi vào trong, vừa để Tiết Minh vào tiệm, đoạn đảo mắt một cái thì phát hiện phía sau nàng còn có một người nữa.

Người đó một thân áo bào trắng như tuyết, tiên tư ngọc diện, thần sắc bình tĩnh mà xa cách. Dù tướng mạo vô cùng xuất chúng, nhưng khí chất lại rất nội liễm, sự hiện diện cũng vô cùng mờ nhạt. Kể từ lúc vào cửa đến giờ hắn cũng không nói một lời, xem ra chẳng phải nhân vật gì tai to mặt lớn. Lão ta thầm tính toán trong lòng một phen, rồi quay sang bình phẩm với Tiết Minh: "Người mà cô dẫn tới lần này, trông còn chẳng bằng vị lần trước."

Tiết Minh cười lạnh trong lòng, thầm nghĩ: Lão già chết tiệt nhà ông cứ nói thêm vài câu nữa đi, để Ngọc Hạc xử chết ông. Nàng cũng chẳng buồn giữ vẻ mặt tốt đẹp gì nữa, nói thẳng: "Bớt nói nhảm với ta đi, Tụ Dương Phù đâu? Mau trả lại cho ta."

"Cô nương à, giao dịch thành công, già trẻ không lừa. Cô đã cầm hàng rời khỏi Thiên Thượng Nhân Gian rồi, dù là bị trộm hay bị cướp thì cũng không còn liên quan gì đến chúng ta nữa, cớ sao lại quay lại tìm ta?" Lão ta quay về sau quầy, lôi ra một cuốn sổ sách lật giở, sau đó chỉ vào một chỗ rồi nói: "Sổ sách của cô đây, Tụ Dương Phù ta đã giao ra rồi, giấy trắng mực đen ghi rành rành, đừng có mà nghĩ đến chuyện ăn vạ."

Khi còn nai lưng đi làm, Tiết Minh đã gặp không biết bao nhiêu kẻ mặt dày, mỗi người lại trơ trẽn theo một kiểu khác nhau, thế nhưng lão già chết bầm trước mặt đây vẫn có thể xếp vào top ba. Nàng tức đến run cả người, biết rõ lão ta cố tình gây khó dễ cho vụ mua bán này, bèn không đôi co thêm nữa mà chỉ thẳng vào mặt lão: "Ta ra ngoài là để làm việc cho lão đại của chúng ta, tấm Tụ Dương Phù này mà ông dám nuốt riêng, lão đại tuyệt đối sẽ không tha cho ông đâu."

Nào ngờ lão già này lại chẳng hề sợ hãi, còn cười hỏi: "Vậy dám hỏi lão đại nhà cô là thần thánh phương nào?"

Tiết Minh nghiêng người, chỉ về phía Ngọc Hạc đang đứng ở sau lưng, tay cầm mấy nén hương săm soi nghiên cứu, rồi nói: "Chính là vị này, Ngọc Diện quỷ vương lừng lẫy danh tiếng."

Nghe vậy, sắc mặt lão ta đột ngột biến đổi, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ lại rơi trên người Ngọc Hạc. Lão không dám nhìn thẳng mà chỉ len lén liếc trộm đánh giá. Quỷ Vương có ngàn bộ mặt, hiếm khi xuất đầu lộ diện bằng dung mạo thật, nên nhất thời lão ta cũng không dám chắc về thân phận của Ngọc Hạc. Đúng lúc đang chần chừ, lão lại thấy Ngọc Hạc cầm nén hương quay đầu lại, cất giọng bình thản hỏi: "Nén hương này bán thế nào?"

Lão ta lòng đầy nghi hoặc, do dự đưa ra hai ngón tay: "Hai lạng."

Ngọc Hạc chẳng biết lấy bạc từ đâu ra, ném thẳng lên quầy. Lão ta lấy một chiếc cân nhỏ ra cân thử, không sai một ly, đúng chằn chặn hai lạng, liền tươi cười hớn hở nói với Tiết Minh: "Cô nói hắn là quỷ vương, thì cứ cho là vậy đi."

Hành động này của Ngọc Hạc làm Tiết Minh tức đến chết đi được. Cái gì mà "cô nói là phải" chứ, hắn vốn dĩ là quỷ vương thật mà! Nàng thật không tài nào hiểu nổi tên quỷ háo sắc này đang làm cái gì nữa. Rõ ràng là đến để đòi lại đồ, vậy mà còn chưa mở miệng đã vội đưa ra hai lạng bạc, đầu óc hình như đã bị đám cương thi mà lão già chết tiệt kia phái tới ăn mất rồi.

Trong lòng Tiết Minh chửi rủa tơi bời, nhưng ngoài miệng lại không hé một lời. Nàng lẳng lặng đứng sang một bên, khóe miệng trễ xuống, ánh mắt đầy oán giận liếc nhìn Ngọc Hạc.

Giữa cửa tiệm nhỏ hẹp và cũ nát, Ngọc Hạc đứng đó với dáng vẻ thoát tục, không nhiễm một hạt bụi trần. Thần sắc phẳng lặng như mặt hồ của y khiến người ta không thể đoán được hắn đang nghĩ gì. Không có chút cảm xúc nào điểm tô, hắn trông càng giống một con rối gỗ xinh đẹp, cũng chẳng trách lão già kia lại nói với Tiết Minh rằng hắn không bằng Ninh Thái Thần.

Nếu thật sự là đến để gây sự, có lẽ dẫn theo Ninh Thái Thần sẽ tốt hơn. Ít nhất thì hắ sẽ giả vờ nổi giận, hoặc không thì cũng biết khoác vai bá cổ, giả vờ thân thiết như huynh đệ để dụ dỗ lấy lại đồ vật.

Trong lúc Tiết Minh đang miên man suy nghĩ, thì nàng thấy Ngọc Hạc giơ tay lên, bỗng búng nhẹ một cái vào nén hương hắn vừa mua. Ngay lập tức, một ngọn lửa nhỏ bùng lên, tỏa ra một làn khói mỏng. Ngọc Hạc tiện tay cắm nén hương vào lư hương trên bàn. Hành động này khiến cả Tiết Minh và lão già đều lộ vẻ ngơ ngác, không hiểu hắn định làm gì.

Thế rồi, chưa đầy nửa phút sau, bên ngoài bỗng có tiếng ồn ào truyền đến, một loạt tiếng bước chân hoảng hốt chạy từ xa lại gần. Chỉ nghe một tiếng "RẦM!", cánh cửa sân sau bị tông văng ra, một con tiểu quỷ vừa lăn vừa bò ngã dúi dụi vào trong, lăn đến tận chân Tiết Minh.

Nàng giật nảy mình, lùi lại hai bước thì thấy con tiểu quỷ kia lồm cồm bò dậy, thất thanh la lớn: "Chưởng quỹ, không xong rồi! Kho hàng cháy rồi!"

"Cái gì?!" Lão già sợ hãi hét lên một tiếng chói tai, rồi vội vàng lao vào cửa sau, chẳng mấy chốc đã mất hút.

Tiết Minh quay đầu nhìn nén hương đang cháy, rồi lại nhìn Ngọc Hạc vẫn đứng bên cạnh với vẻ mặt thản nhiên, bỗng chốc hiểu ra mọi chuyện. Nàng chắp tay lại, thầm mừng trong bụng vì những lời chửi rủa ban nãy chưa kịp nói ra, đoạn nở một nụ cười tươi rói với Ngọc Hạc: "Quỷ Vương đại nhân lợi hại thật, ta biết ngay là ngài chắc chắn có thể trừng trị tên gian thương này mà."