Tiết Minh ăn bữa cơm này rất lâu. Mãi cho đến khi ăn miếng thịt cuối cùng, nàng mới đột nhiên nhận ra có điều gì đó không ổn.
Nàng vậy mà đã ăn hết sạch toàn bộ thức ăn trên bàn!
Kể từ khi xuyên không đến đây, Tiết Minh chỉ mới ăn một bữa ra hồn vào hai ngày đầu khi chạy đến trấn nhỏ, còn lại phần lớn thời gian, nàng đều gặm lương khô hoặc ăn thịt kho của Ninh Thái Thần. Vì vậy, khi bắt gặp một bàn thức ăn thịnh soạn thế này, việc nàng ăn nhiều hơn một chút cũng là điều dễ hiểu. Thế nhưng, Tiết Minh trước nay đều ăn một mình, cho nên nàng rất rõ sức ăn của bản thân.
Dù cho có đói đến mấy, nàng cũng không thể nào ăn hết cả một bàn thức ăn được. Vậy mà lúc này, đĩa trên bàn đều đã trống trơn, tất cả đều chui vào bụng nàng. Nhưng nàng lại không hề có cảm giác no căng đến tức bụng, lúc đặt đũa xuống chỉ cảm thấy vừa đủ no mà thôi.
Tiết Minh biết mình không thể nào ăn nhiều đến vậy, vì thế nàng lập tức nảy sinh nghi ngờ về những món ăn này. "Ngọc Hạc đại nhân, những món này đều được làm từ gì vậy? Tại sao ta lại có thể ăn nhiều đến thế?"
Ngọc Hạc đang tựa người trên ghế mềm, nhắm mắt nghỉ ngơi, không biết là đã ngủ thϊếp đi hay chưa nên chẳng hề đáp lại. Tiết Minh xoa xoa cái bụng tròn vo, không cam tâm mà đi vòng qua bàn đến bên cạnh hắn, bạo gan lay lay cánh tay hắn: "Quỷ Vương đại nhân."
Ngọc Hạc vốn dĩ không ngủ, hắn từ từ mở mắt ra rồi đáp: "Đây là cơm âm phủ, dành cho người chết ăn."
Sắc mặt Tiết Minh bỗng chốc trắng bệch, trong dạ dày cuộn lên dữ dội. Món ăn mới lúc nãy còn thấy thơm nức mũi, giờ đây lại khiến nàng buồn nôn không chịu nổi. Nàng lập tức dùng ngón tay móc họng, định nôn tất cả ra ngoài. Nhưng oái oăm thay, chỗ thức ăn đó lại rất kỳ lạ, dường như vừa vào đến dạ dày đã được tiêu hóa hết ngay lập tức, thành ra nàng chỉ nôn khan vài tiếng mà chẳng ra được thứ gì.
Tiết Minh thầm chửi rủa không ngớt, chỉ hận không thể nôn hết những thứ trong bụng ra người Ngọc Hạc.
Tên quỷ háo sắc này đúng là xấu bụng hết chỗ nói! Lúc nàng ăn thì không nói, đợi ăn xong rồi mới bảo là đồ cho người chết ăn, rõ ràng là cố tình hại nàng. Tuy không dám lớn tiếng trách mắng người này, nhưng Tiết Minh khó tránh khỏi oán thán, nàng bĩu môi nói: "Nếu đã là cơm cho người chết ăn, tại sao lúc nãy ta ăn, Ngọc Hạc đại nhân không nhắc nhở một tiếng? Ngài cũng nói trên người ta âm khí nặng, lỡ như ăn phải mấy thứ của nợ này rồi sinh bệnh thì phải làm sao?"
Ngọc Hạc chống cằm, vẻ mặt hoàn toàn thờ ơ: "Trước đây nàng cũng từng ăn cơm âm phủ một lần rồi, có bị làm sao đâu?"
"Ta làm gì có..." Tiết Minh cao giọng định phản bác, nhưng nói được nửa chừng thì nàng bỗng nhận ra lời hắn nói có lẽ là thật. Bởi vì lần trước nàng đã đi bộ cả ngày trời để vào một thị trấn nhỏ, mà nơi đó vẫn thuộc địa phận của quỷ vực, vậy thì bữa cơm nàng ăn ở đó chắc chắn không thể là cơm của cõi dương được.
Nhớ lại lần trước sau khi ăn xong quả thực không có chút khó chịu nào, xem ra món cơm âm phủ này cũng không ảnh hưởng nhiều đến cơ thể.
Tiết Minh gãi gãi đầu, cũng không làm ầm ĩ nữa, mà thay bằng một vẻ mặt tươi cười nói với Ngọc Hạc: "Ngọc Hạc đại nhân, ngài xem, đã giờ nào rồi, ta cũng nên về thôi. Hay là bây giờ ngài giúp ta đoạt lại lá Tụ Dương Phù, rồi đưa ta về luôn được không ạ?"
Ngọc Hạc không đáp lời, mà chỉ thong thả đứng dậy, vừa đi ra ngoài vừa hỏi: "Thiên Thượng Nhân Gian?"
Tiết Minh vội vàng đi theo sau, đáp: "Vâng, vâng, đúng rồi ạ."
Hắn đi đến cửa điện, giơ tay kéo cửa ra. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, vô số âm thanh huyên náo như thủy triều ùa vào, nào là tiếng mua bán rao hàng, tiếng tranh cãi chửi mắng, ồn ào chẳng khác nào đang đứng trước cổng chợ.
Tiết Minh tò mò ló đầu ra nhìn, liền thấy bên ngoài là một con hẻm nhỏ hẹp, ánh đèn rực rỡ từ đầu hẻm chiếu vào, khung cảnh bên ngoài thấp thoáng hiện ra, trông đúng hệt như một khu chợ đêm náo nhiệt. Tiết Minh vô cùng kinh ngạc, nàng nhận ra đây không phải là cảnh tượng vốn có bên ngoài cửa điện, hẳn là Ngọc Hạc đã dùng một loại pháp thuật nào đó để nối liền hai nơi này lại với nhau.
Nàng nhanh chân bước ra ngoài trước, đi đến đầu hẻm rồi nhìn ra, thấy trên đường người qua kẻ lại tấp nập, những chiếc đèn l*иg rực rỡ sắc màu được treo cao thấp khắp nơi, bên dưới là những quầy hàng la liệt đủ thứ được xếp san sát nhau. Giữa những quầy hàng hoa cả mắt ấy, có một gian hàng nhỏ cũ nát không mấy nổi bật, trước cửa treo một tấm biển đề chữ "Thiên Thượng Nhân Gian".
Đây chính là nơi nàng và Ninh Thái Thần bị bắt đi. Vừa trông thấy tấm biển rách này là cơn tức trong lòng Tiết Minh lại bùng lên không sao kiềm được. Nàng bước tới đá mạnh vào tấm biển một cái, sau đó tiến lên đập cửa: "Có ai không? Ra đây cho ta!"
Một lúc sau, lão già mở cửa ra, khi nhìn thấy là Tiết Minh, lão cũng lộ vẻ vô cùng kinh ngạc: "Tiểu nha đầu, bản lĩnh của ngươi cũng không nhỏ đâu, vậy mà có thể sống sót thoát khỏi tay Bách Nha Quỷ Vương cơ đấy."