Chương 43

Ngọc Hạc nhìn nàng, đôi mắt vốn đã nhuốm màu du͙© vọиɠ trông càng thêm vẩn đυ.c.

Tham sống sợ chết, nhát gan lại dễ lừa, thế nhưng lại trời sinh sở hữu một gương mặt đáng yêu, một đôi mắt câu hồn đoạt phách. Ngọc Hạc đè nàng xuống thấp hơn, khẽ đáp: "Ừm."

Một khi đã liên quan đến chuyện sống chết, cả người Tiết Minh liền trở nên ngoan ngoãn hơn rất nhiều. Bị hắn mềm mại đè lên sập, đến lúc này rồi mà nàng vẫn còn cố gắng chống cự lần cuối, yếu ớt nói: "Quỷ Vương đại nhân, chúng ta... có thể thương lượng lại một chút không?"

-

Trong đại điện tĩnh lặng, lư hương vẫn đang đốt, những làn khói nhẹ lượn lờ. Thỉnh thoảng, vài tiếng rêи ɾỉ khe khẽ lại phá vỡ màn đêm yên tĩnh, ánh đèn hắt bóng hai thân ảnh đang quấn quýt thân mật lên tường.

Cuối cùng, nàng và Ngọc Hạc vẫn đạt được thỏa thuận, giữ lại được mạng sống, chỉ là đồng thời cũng phải hy sinh một phần.

Ngọc Hạc dường như không quá vội vã trong việc chiếm hữu nàng, hoặc có thể nói là du͙© vọиɠ không quá mãnh liệt, nhưng lần này hắn lại để mắt đến những thứ khác, đùa nghịch một lúc lâu.

Dù đã cắn răng nín nhịn hết lần này đến lần khác, nàng vẫn không tránh khỏi việc để lọt ra một hai tiếng rên khẽ khó kiềm chế. Trong cơn mơ màng, Tiết Minh vẫn còn đang suy nghĩ, tại sao sau khi gà gáy mà mình vẫn không bị gọi về, lẽ nào Xuân Dạ và Thu Sinh đã không đốt lửa trước cửa phòng nàng sao?

Nửa đêm sau, khi Ngọc Hạc đã chơi chán, hắn cũng giữ đúng lời hứa, chỉ lật người nàng lại rồi nắm lấy chân nàng. Đôi chân của Tiết Minh đã được rửa rất sạch sẽ, các ngón chân và gót chân đều ửng hồng, làn da trắng đến lóa mắt. Ngọc Hạc xoa nhẹ lòng bàn chân nàng, rồi chụm hai chân lại với nhau. Ngay sau đó, tiếng chuông bạc vang lên những âm thanh trong trẻo mà đầy nhịp điệu, cứ leng keng không dứt, lúc dồn dập, lúc lại khoan thai, tựa như đang dệt nên một khúc nhạc da^ʍ mỹ, nhưng lại quyến rũ lòng người một cách lạ thường.

Tiết Minh ôm chặt tấm chăn gấm, vùi gương mặt đỏ bừng vào trong. Cảm giác kỳ lạ truyền đến từ lòng bàn chân đang khép chặt, kèm theo sự ma sát mang đến từng cơn nhồn nhột khiến nàng theo bản năng mà co rúm lại. Thế nhưng, cổ chân lại bị giữ rất chặt, không thể giãy ra được, nàng đành phải co quắp các ngón chân. Nhưng Ngọc Hạc lại rất hay có những ý đồ xấu xa, hắn cố tình tách những ngón chân đang co quắp của nàng ra, rồi bôi thứ chất lỏng sền sệt lành lạnh vào, không bỏ sót bất kỳ kẽ hở nào.

Sự da^ʍ mỹ khác thường này khiến Tiết Minh khó lòng kiềm chế mà chìm đắm trong đó, cơ thể bỗng nóng bừng lên, khẽ run rẩy. Một mặt, nàng thầm khinh bỉ cái phẩm chất tiểu nhân "giàu sang liền sinh da^ʍ, nghèo hèn liền đổi dạ, uy vũ ắt phải khuất" của mình, mặt khác lại tự an ủi rằng, tất cả cũng chỉ vì mạng sống, chứ biết làm sao bây giờ?

Ruột gan nàng hối hận đến xanh cả ra, sớm biết mình chọc phải một tên sắc quỷ thế này, thì ban đầu nàng đã chẳng dại dột xông vào.

Nhưng nghĩ lại, nếu đêm đó không vào địa phận của Ngọc Hạc, thì việc bị Dạ Xoa quỷ xé xác phanh thây cũng chẳng phải là một kết cục tốt đẹp gì.

Ngọc Hạc tuy bị sắc dục làm mờ mắt, nhưng dù sao cũng tốt hơn nhiều so với tên Quỷ Vương chuyên ăn não người kia. Nếu đêm đó người nàng gặp phải là Bách Nha, thì e rằng đầu của nàng đã sớm bị nhai nát rồi.

Tiếng chuông trong điện bắt đầu trở nên dồn dập, tựa như đang rung lắc qua lại không ngừng. Trong thanh âm trong trẻo ấy lại tràn ngập một bầu không khí mờ ám đầy quyến rũ, xen lẫn cả những tiếng nước lõm bõm cứ thế chui thẳng vào tai.

Mãi một lúc lâu sau, âm thanh ấy mới dừng lại. Cả đại điện lại trở về với vẻ yên tĩnh vốn có, dần chìm vào đêm dài, trở nên tĩnh mịch và an yên.

Tiết Minh nằm sấp một lúc rồi mới ngẩng đầu lên từ trong chăn, vệt hồng trên má vẫn chưa hoàn toàn tan đi. Nàng quay đầu lại thì thấy Ngọc Hạc đã xuống giường từ lúc nào, và ngoại trừ việc cởi bỏ lớp áo khoác, y phục của hắn vẫn vô cùng chỉnh tề.

Nàng thậm chí còn không dám nhìn xem đôi chân mình đã bị giày vò đến mức nào. Nàng vội vàng ngồi dậy, kéo lại vạt áo, chỉ cảm thấy lòng bàn chân vừa dính nhớp lại vừa ẩm ướt, bèn vội vàng chùi loạn xạ vào chăn cho sạch.

Chân vừa cử động, tiếng chuông lại vang lên, khiến Tiết Minh không kìm được mà nhớ lại chuyện vừa rồi. Nàng cố sức giật mấy cái nhưng cũng không thể làm đứt sợi chỉ đỏ trên chân. Đúng lúc đang loay hoay thì cửa đại điện mở ra, mấy thị nữ nhẹ nhàng lướt vào, mang theo một chiếc thùng bằng ngọc trắng đựng đầy nước và một ít y phục mới.

Tiết Minh không ngờ còn có cả dịch vụ thế này, trong lòng không khỏi vui mừng, liền lập tức xuống giường chỉ huy mấy người họ khiêng thùng ngọc ra sau tấm bình phong khổng lồ. Nàng đứng phía sau dùng nước lau rửa cơ thể, lúc này mới phát hiện trên ngực mình đầy những vết hằn đỏ và dấu răng, thậm chí còn lưu lại vài dấu tay mờ mờ, bị hành hạ đến không nỡ nhìn thẳng. Nàng tắm rửa rất kỹ, đặc biệt là chà xát đôi chân rất lâu, cuối cùng mệt đến mức không thể rửa thêm được nữa mới chịu thôi.

Đến khi nàng mặc y phục mới và bước ra ngoài, thì phát hiện Ngọc Hạc đang lười biếng ngồi trên chiếc ghế mềm, trên chiếc bàn trước mặt bày la liệt những món ăn thịnh soạn, hương thơm của thức ăn lan tỏa khắp không gian.

Tiết Minh chỉ vừa ngửi thấy, bụng đã lập tức réo lên điên cuồng. Lúc này nàng mới hiểu ra, thì ra mình bị hoa mắt chóng mặt, tay chân bủn rủn không phải do bị quỷ khí xâm thực, mà là vì hôm nay nàng mới chỉ ăn có một bữa, mà lại là bữa từ sáng sớm.

Nàng là người sống sờ sờ, không ăn thì sẽ chết đói.

Tiết Minh liền đi tới, ngồi xếp bằng xuống bên bàn, vừa cầm đũa lên vừa hỏi: "Ta ăn được không?"

Thế nhưng, còn chưa đợi hắn trả lời, nàng đã gắp một đũa thức ăn nhét vào miệng. Ngọc Hạc lúc này dường như đang ở trong trạng thái thỏa mãn no nê, trông vừa hiền lành lại vừa vô hại, nên cũng không ngăn cản nàng.

Giọng Ngọc Hạc có chút lười biếng: "Lần sau thì dùng gì nhỉ?"

Tiết Minh: "..."

Nàng giả vờ như không nghe thấy, chỉ cắm cúi ăn.

"Tụ Dương Phù bị ai cướp mất rồi?" Ngọc Hạc lại hỏi.

Tiết Minh và cơm lia lịa, hai má phồng lên vì nhồi đầy thức ăn, nhưng vẫn không che giấu được sự tức giận, bực bội nói: "Là một lão già chết tiệt, ở chợ quỷ La Sát mở một cửa tiệm tên là Thiên Thượng Nhân Gian. Quỷ Vương đại nhân, ta tìm Tụ Dương Phù hoàn toàn là vì muốn để cho ngài hấp thu dương khí thuần khiết hơn, ai ngờ lại bị lão quỷ già gian trá đó tính kế. Làm hại ta cũng chính là làm hại ngài, ngài nhất định phải dạy dỗ cho lão một bài học ra trò!"