Chương 42

Vốn dĩ Tiết Minh đã ăn mặc rất mỏng manh, lớp y phục tựa ảo ảnh khói sương mềm mại ôm lấy thân thể, bên trong lại không mặc qυầи ɭóŧ. Bị hắn kéo một cái như vậy, hơn nửa bắp chân của nàng liền lộ ra từ dưới vạt váy, trắng đến lóa cả mắt.

Nàng chật vật ngồi dậy, vội kéo vạt váy che chắn một cách hờ hững: "Ta nghe nói là vì Quỷ Vương đại nhân thích như vậy."

Ngọc Hạc không hề phủ nhận, chỉ thấy ngón tay hắn men theo mắt cá chân nàng mà từ từ trượt lên trên, rồi áp sát người lại gần nàng, thì thầm hỏi: "Nếu đã nghe nói ta thích, vậy nàng chưa nghe nói vì sao ta lại thích à?"

Tiết Minh nghiêng đầu né tránh, hai má bỗng chốc đỏ bừng. Nàng nhớ lại những lời mà thị nữ đã nói lúc trước, bèn cố tỏ ra bình tĩnh: "Ta và Quỷ Vương đại nhân mới quen biết được vài ngày, đương nhiên không thể hiểu rõ ngài đến thế, cũng không biết sở thích của ngài."

Trên mặt Ngọc Hạc dường như thoáng qua một nụ cười, rất nhạt. Bàn tay hắn khẽ siết lại, nắm lấy bắp chân non mềm của nàng, đồng thời cũng cúi đầu áp sát vào chiếc cổ thon dài, dùng vai đẩy vai nàng ngã xuống giường. Giọng nói của hắn vang lên bên tai: "Bây giờ ta sẽ cho nàng biết."

Tiết Minh cảm nhận được một cảm giác lạnh lẽo chạm vào bên cổ, tựa như một nụ hôn khẽ của Ngọc Hạc. Thế nhưng hắn thường không dịu dàng như vậy, đây thường là điềm báo cho một vết cắn. Nàng vội vàng kêu lên một tràng: "Khoan đã, khoan đã, khoan đã! Ngọc Hạc đại nhân, ngài cũng biết ta là người sống, không thể ở lại chợ quỷ La Sát quá lâu. Ta đến đây cũng là vì mạo hiểm vì ngài. Vừa rồi gà đã gáy ba tiếng, thời gian đã hết rồi, có chuyện gì thì ngài cứ đưa ta về trước, chúng ta bàn lại sau có được không?"

Quả nhiên, Ngọc Hạc nghe xong liền hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt rũ xuống nhìn gương mặt nàng: "Vì ta?"

Tiết Minh vội vàng đáp: "Đúng vậy, đúng vậy, không phải ta đang cung cấp dương khí cho ngài hấp thụ sao? Để ngài có thể hấp thụ được dương khí thuần khiết và dồi dào hơn, ta đã được cao nhân chỉ điểm đến đây tìm Tụ Dương Phù. Nếu không phải vậy, ta cũng chẳng đến cái nơi quỷ quái này làm gì."

Tưởng chừng như lời khuyên giải đã có tác dụng, bởi dù Ngọc Hạc không đáp lại nhưng cũng không có hành động gì thêm, ánh mắt chỉ lướt từ mặt nàng xuống một vị trí nào đó trên cổ. Tiết Minh tưởng hắn đã bị mình thuyết phục, bèn vội vàng nói tiếp: "Hơn nữa, âm khí ở nơi quỷ quái này quá nặng, ảnh hưởng đến ta rất nhiều. Bây giờ ta đã toàn thân rã rời, đầu óc choáng váng, nếu không đi ngay e là cơ thể sẽ không chịu nổi. Ta mà chết đi thì ngài sẽ không còn dương khí để hấp thụ nữa đâu!"

Những lời này quả thực là chân tình tha thiết, xuất phát từ tận đáy lòng. Tiết Minh đoán rằng Ngọc Hạc hẳn đã dao động, nào ngờ hắn lại chậm rãi lên tiếng: "Thơm quá."

Tiết Minh ngơ ngác: "Hả?"

"Trên người nàng xức loại phấn gì vậy?" Ngọc Hạc lại cúi xuống, cắn nhẹ vào cổ nàng.

Cơn đau nhói do răng nanh sắc nhọn gây ra truyền đến, lúc này Tiết Minh mới bàng hoàng nhận ra mình đã nói cả một tràng dài, nhưng Ngọc Hạc thực chất chẳng hề nghe lọt tai một chữ nào! Hai tay nàng vẫn kiên cường chống trên giường, cố gắng gượng người dậy, thể hiện sự phản kháng đầy phẫn uất, nhưng chưa đầy một giây đã bị hắn hoàn toàn đè xuống.

Vạt áo của Tiết Minh dễ dàng bị kéo bung ra, để lộ bờ vai tròn trịa và chiếc yếm màu đỏ thẫm. Nàng vẫn cố chấp giãy giụa, nhưng vòng eo đã bị hai đầu gối của hắn ghì chặt. Nàng không những không thể thoát ra mà còn khiến y phục bung tuột nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã bắt đầu thở hổn hển.

Thấy ngăn cản không có kết quả, tai Tiết Minh đỏ đến mức như muốn rỉ máu, nàng kinh hãi kêu lên: "Quỷ Vương đại nhân, không phải ngài có rất nhiều sủng cơ sao? Tùy tiện chọn một người cũng đẹp hơn ta cả trăm lần, cớ sao cứ bám lấy ta không tha vậy?"

Nàng cảm thấy bàn tay lạnh như băng kia tựa như một con rắn ẩm ướt đang trườn trên da thịt mình, chậm rãi di chuyển, khiến cơ thể nàng không ngừng run rẩy.

Ngọc Hạc thẳng người dậy, nhìn nàng từ trên cao, giọng điệu rất nhẹ nhàng: "Người chết không có thân nhiệt nóng bỏng như vậy."

Lời phản bác của Tiết Minh còn chưa kịp thốt ra, đã thấy hắn bắt đầu đưa tay cởi cúc áo của mình.

Hôm nay Ngọc Hạc đi dự yến tiệc nên ăn mặc có phần trang trọng hơn, trong ba lớp ngoài ba lớp trông cũng ra dáng người, thế mà lại mang khuôn mặt đẹp đẽ đó đi nói toàn những lời chó má.

Thấy vậy, Tiết Minh chớp lấy thời cơ, nhanh như cắt lật người bò dậy định thoát thân. Ai ngờ nàng còn chưa kịp bò xuống giường, một cánh tay đã vòng qua eo, vớt cả người nàng trở lại, ngay sau đó là l*иg ngực rắn chắc của hắn áp sát vào lưng nàng. Thân hình của Ngọc Hạc lớn hơn nàng không ít, khi hắn áp sát từ phía sau, thân hình to lớn ấy có thể bao trọn cả người nàng vào lòng.

Hắn dùng đôi chân thon dài của mình quấn chặt lấy nàng, rồi cắn đứt sợi dây yếm buộc sau gáy, từ phía dưới kéo tuột cả chiếc yếm ném sang một bên, khiến cho bên trong thân thể Tiết Minh không còn mảnh vải che thân.

Nàng vội vòng tay ôm lấy mình, cố gắng co người lại, nhưng vẫn không sao tránh được việc bị Ngọc Hạc ghì chặt vào lòng mà xoa nắn. Chẳng mấy chốc, tứ chi nàng đã bắt đầu bủn rủn, tiếng thở dốc cũng ngày một lớn hơn.

Vì hai người áp vào nhau quá sát, nên nàng dễ dàng cảm nhận được sự thay đổi của Ngọc Hạc. Tiết Minh cố gắng vặn eo né tránh, nhưng vẫn bị hắn thúc vào mấy cái. Trong cơn mệt mỏi, một tia tức giận bỗng trỗi dậy, nàng quay đầu gắt lên: "Đừng có thúc vào ta nữa!"

Ngọc Hạc ôm nàng trong lòng đùa nghịch một lúc lâu. Thấy nàng đã thở hổn hển mà vẫn ra sức giãy giụa, hắn bèn kề mũi hít ngửi dọc theo gáy nàng, rồi cất tiếng hỏi: "Tụ Dương Phù, còn muốn nữa không?"

Cơ thể Tiết Minh khựng lại, nàng kinh ngạc quay đầu nhìn hắn.

Ngọc Hạc dường như đọc được nỗi nghi hoặc trong mắt nàng, bèn nói tiếp: "Trên người nàng không có, không phải là chưa tìm được, thì cũng là đã bị cướp mất rồi. Âm khí của nàng quá nặng, lại ở Quỷ giới lâu ngày nên đã bị quỷ khí xâm nhập vào cơ thể, Tụ Dương Phù đối với nàng quả thực có lợi ích rất lớn."

"Đúng là bị cướp mất rồi! Lão già chết tiệt đó, ta vốn đã giao dịch xong xuôi với lão, vậy mà cuối cùng lão lại thừa nước đυ.c thả câu!" Vừa nhắc đến lão già kia, l*иg ngực Tiết Minh lại sôi sục căm phẫn, nàng níu lấy cánh tay Ngọc Hạc nói: "Ngài có thể giúp ta cướp lại nó không?"