Mấy thị nữ cũng không hề giữ kẽ, đáp lại: "Bọn muội cũng chưa từng gặp, nhưng đã nghe danh từ nhiều năm trước rồi. Nghe đồn ngài ấy đã gϊếŧ không ít yêu ma quỷ quái, thậm chí chuyện Quỷ Hoàng chết cách đây không lâu cũng là do một tay ngài ấy làm."
"Lợi hại đến thế ư?!" Tiết Minh kinh ngạc, tự thấy mình làm gì có bản lĩnh lớn đến vậy. Rõ ràng lúc vào miếu còn bị đám quỷ kia truy đuổi đến nửa sống nửa chết. Lẽ nào việc nàng không thể sử dụng năng lực, không dùng được pháp bảo lúc này lại có liên quan đến chuyện trước đó?
Nàng bắt đầu trầm tư. Quả thật, nếu nguyên chủ của thân thể này không chết, thì nàng cũng chẳng thể nào xuyên không đến đây để thay thế được. Có lẽ, toàn bộ bản lĩnh của Yến Xích Hà đã tan biến cùng với cái chết của nguyên chủ rồi. Giờ đây, người còn sống chỉ có Tiết Minh nàng, chứ chẳng còn Yến Xích Hà nào trảm yêu diệt ma nữa cả.
Tiết Minh suy nghĩ mông lung, tâm trí cứ thế lãng đãng đi xa. Đến khi hoàn hồn trở lại, chủ đề câu chuyện của các thị nữ đã chuyển sang Ngọc Diện quỷ vương.
Qua lời kể của họ, nàng mới biết rằng, nghìn quỷ nghìn vẻ, quỷ càng có bản lĩnh lớn thì lại càng không dùng diện mạo và tên thật để gặp người khác. Tên gọi của Tứ Đại Quỷ Vương đều là biệt hiệu. Ngọc Diện quỷ vương sở dĩ có tên này là vì mỗi một lớp da hắn khoác lên đều vô cùng tuấn mỹ, lại thêm bản tính cực kỳ háo sắc, những giai thoại phong lưu của hắn đã truyền khắp quỷ giới.
Ngoài ra, Tiết Minh còn biết được thêm về vị Tiểu Kim Tiên mà Bách Nha đã nhắc đến trước đó. Vị này vốn là sủng cơ của Quỷ Hoàng, nhưng sau đó lại phản bội để đến bên cạnh Ngọc Diện quỷ vương. Thế nhưng, có lần một ắt sẽ có lần hai, sau một thời gian ở cạnh Ngọc Diện, nàng ta cũng "cắm sừng" hắn rồi bỏ trốn.
Bữa tiệc hôm nay chính là do Bách Nha tổ chức nhằm an ủi Ngọc Diện, vì thế hắn ta đã bắt rất nhiều nữ quỷ xinh đẹp đến dâng cho Quỷ Vương. Tiết Minh đúng là đến không đúng lúc, vừa hay lại đυ.ng phải chuyện này, mới thành ra cơ sự phiền phức thế này. Nếu như nàng đến vào một ngày khác, thì có lẽ đã lấy được thứ mình cần rồi rời đi, chứ đâu đến nỗi bị bắt lại.
Tiết Minh bị người ta tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, ngay cả kẽ móng chân cũng bị cọ đi cọ lại đến mấy lần, gần như muốn lột cả da. Sau đó, thị nữ đỡ nàng lên bờ, rồi thoa lên người nàng mấy lớp phấn bột gì đó không rõ, mang theo hương thơm ngọt ngào, thanh khiết, vô cùng dễ chịu. Tiếp đến, họ lấy ra một bộ váy áo mỏng manh, mặc cho Tiết Minh chiếc yếm đầu tiên kể từ khi nàng đến thế giới này.
Cuối cùng, họ lại buộc một sợi chỉ đỏ vào cổ chân phải của nàng, trên sợi chỉ còn treo một chiếc chuông nhỏ. Tiết Minh xoay xoay cổ chân ngắm nghía, rồi hỏi: "Cái này để làm gì vậy?"
Thị nữ che miệng, cười đầy ẩn ý: "Ngọc Diện quỷ vương thích thế. Sủng cơ của ngài ấy, ai cũng đeo chuông ở chân. Nghe nói là để lúc trên giường... lắc cho vui tai."
Nghe vậy, mặt Tiết Minh đỏ bừng, thầm trách mình không nên nhiều lời.
Không biết màn tắm rửa này đã tốn bao nhiêu thời gian, Tiết Minh được thị nữ đưa vào trong tẩm điện. Ngay sau đó, tất cả mọi người đều lui ra, chỉ còn lại một mình nàng.
Suốt một khoảng thời gian dài sau đó, Tiết Minh cứ ở một mình trong điện như vậy. Tâm trạng của nàng chuyển từ sốt ruột như lửa đốt, sang buồn chán không có gì làm, rồi cuối cùng cơn buồn ngủ ập đến, khiến nàng gục xuống giường thϊếp đi.
Mãi cho đến khi một cảm giác lạnh buốt truyền đến từ bàn chân, kèm theo một cảm giác va chạm mơ hồ, tựa như có ai đó đang cầm chân nàng lên mà mân mê, nàng mới giật mình tỉnh giấc. Nàng hoảng hốt ngồi dậy, vừa quay đầu lại thì thấy Ngọc Hạc đã vào tự lúc nào. Lúc này, hắn đang ngồi bên mép giường, tay nắm chặt bàn chân có đeo sợi chỉ đỏ và chuông nhỏ của nàng.
Bàn tay Ngọc Hạc trắng bệch, không một chút huyết sắc. So với màu da của hắn, da của Tiết Minh lại trắng hồng, mịn màng. Bàn chân non nớt của nàng nằm trong lòng bàn tay hắn lại càng trông nhỏ nhắn, những ngón chân tròn trịa đáng yêu bị hắn chầm chậm xoa nắn.
Vì Tiết Minh đã ngủ một lúc nên nhiệt độ bàn chân rất cao, thế nên sự lạnh lẽo từ bàn tay Ngọc Hạc càng trở nên rõ rệt, khiến nàng không nhịn được mà rụt chân lại để né tránh. Nhưng Ngọc Hạc nắm rất chặt, nhất thời không để nàng rút ra được.
Cùng lúc đó, Tiết Minh nghe thấy ba tiếng gà gáy vang vọng từ phía chân trời phương Đông. Lòng nàng vui như mở hội, thầm nghĩ phen này thật sự có thể thoát thân rồi.
Nào ngờ, Ngọc Hạc lại nắm chân nàng kéo một cái, lôi mạnh nàng về phía mình, khiến chiếc chân đang co của nàng vừa vặn kẹt ngay bên hông hắn. Hắn dường như đã đoán được suy nghĩ trong lòng Tiết Minh, liền khẽ cúi người xuống, đôi mắt tuyệt đẹp nhìn chằm chằm vào nàng, rồi nhẹ giọng hỏi: "Nàng nghĩ mình đi được sao? Nàng tưởng sợi chỉ đỏ này trên chân nàng là để làm gì?"