Chương 38: Cuộc thi sắc đẹp

Tiết Minh cùng những nữ tử khác bị áp giải lên phía trước, buộc phải quỳ xuống giữa hai hàng ghế.

Phía trên là những vũ nữ đang uyển chuyển múa lượn, hai bên là những nam tử đang nâng chén cạn ly. Tiếng cười nói hòa cùng tiếng nhạc du dương, tạo nên một khung cảnh náo nhiệt và xa hoa chẳng kém gì những yến tiệc chốn trần gian, thậm chí còn đặc sắc hơn cả những cuộc vui của người sống. Thế nhưng, cảnh tượng này lại khiến Tiết Minh sống lưng lạnh toát. Nàng cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng, cúi gằm mặt xuống thật thấp, cốt để che giấu bản thân giữa đám đông.

Dựa vào những lời bàn tán nghe được lúc nãy, Tiết Minh đã đoán ra thân phận của hai con quỷ đang ngồi trên cao kia.

Rõ ràng, kẻ có con quạ đậu trên vai chính là Bách Nha Quỷ Vương, còn kẻ có dung mạo như Ngọc Hạc kia hẳn là Ngọc Diện Quỷ Vương. Hai kẻ này đang cùng nhau uống rượu tại đây, và để góp vui, Bách Nha Quỷ Vương đã cho người bắt những nữ tử xinh đẹp đến. Những chuyện khác Tiết Minh không rõ, nhưng nàng biết chắc Ngọc Hạc là một con quỷ háo sắc. Hành động này của Bách Nha Quỷ Vương quả đúng là gãi đúng chỗ ngứa, đánh trúng tâm ý của Ngọc Hạc.

Nếu đúng là như vậy, Tiết Minh vẫn còn một con đường sống: đó là dùng mỹ nhân kế quyến rũ Ngọc Hạc. Chuyện này, nàng vốn đã quá thành thạo.

“Huynh đệ à, tiểu Kim Tiên kia không biết điều bội bạc ngươi, hà cớ gì phải quyến luyến mãi không quên? Nữ tử xinh đẹp trên đời này thiếu gì. Nếu những người này không vừa ý, ta lại cho người đi bắt thêm là được. Hôm nay ngươi cứ ở chỗ ta chơi cho thỏa thích.” Bách Nha vỗ tay, rồi cất giọng hung ác: “Tất cả ngẩng đầu lên! Nếu không lọt được vào mắt xanh của Ngọc Diện lang, ta sẽ đánh cho các ngươi hồn phi phách tán.”

Hồn phi phách tán, đối với quỷ mà nói, chính là lời đe dọa lớn nhất. Những con quỷ này khi còn sống cũng đều là người, nên dù đã chết, nhiều hành vi của chúng vẫn giữ lại tập tính của người sống, ví dụ như hệ thống trật tự, hay những thói hư tật xấu của con người.

Nàng đang mải suy nghĩ thì nữ tử quỳ phía trước bỗng vùng đứng dậy, co giò chạy về phía sau, vừa chạy vừa khóc thét: “Đừng! Cho ta về, ta chỉ vô tình đi lạc vào đây, tuyệt không có ý làm phiền, mau thả ta ra!”

Nữ tử này ăn mặc chỉnh tề, trong cơn hoảng loạn đã chạy thục mạng xuyên qua đám đông. Tiếng thét của nàng ta khiến tất cả mọi người đều phải ngoái nhìn.

Tiết Minh thấy gương mặt nàng ta đỏ bừng, nước mắt giàn giụa, trông hệt như một người sống, trong lòng lập tức dấy lên một dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng nghe thấy giọng nói đầy vẻ thích thú của Bách Nha vang lên: “Ồ? Sao lại bắt cả người sống vào đây thế này?”

Hắn ta giơ tay chỉ một cái, nữ tử kia toàn thân cứng đờ, cả người như bị đóng băng tại chỗ, ngay cạnh Tiết Minh. Lúc này, dường như đã nhận ra điều gì, nàng ta hướng ánh mắt cầu xin về phía Tiết Minh, nước mắt lã chã rơi, giọng thê lương: “Cứu ta với…”

Tiết Minh còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe một tiếng “bụp” trầm đυ.c, cả thân thể của nữ tử kia nổ tung ngay trước mặt nàng! Nàng theo bản năng nhắm mắt, quay đầu né tránh. Máu tươi nóng hổi bắn tung tóe lên người, nhuộm đỏ cả bộ y phục trắng như tuyết.

Ngay sau đó, cái đầu của nữ tử kia bay thẳng đến trước mặt Bách Nha. Hắn ta há miệng nuốt chửng, nhai rau ráu rồi tấm tắc khen: “Vẫn là đầu người sống ăn mới ngon, ngon hơn đầu súc vật nhiều.”

Cảnh tượng này còn đáng sợ hơn phim kinh dị gấp trăm lần. Tiết Minh sợ đến ngây người, run rẩy dùng tay áo lau vết máu trên mặt. Nhưng càng lau lại càng bẩn, máu nhòe nhoẹt cả một mảng. Nàng thầm chửi rủa trong lòng, lẽ nào thế giới này không có đạo sĩ hay thần tiên gì hay sao? Cứ để cho đám ác quỷ này tác oai tác quái ở đây à?

Tiếng nhạc vẫn tiếp tục, xung quanh vẫn là những tiếng cười nói vui vẻ, dường như không một ai bận tâm đến cảnh tượng vừa rồi. Người và quỷ, suy cho cùng vẫn khác nhau. Tiết Minh sợ chết khϊếp, còn những con quỷ khác lại coi đó là chuyện thường tình.

Sau khi ăn xong cái đầu, tâm trạng của Bách Nha dường như tốt lên, hắn cười nói: “Ta nghe nói Ngọc Diện lang rất thích những cô nương có vũ điệu uyển chuyển. Tiểu Kim Tiên khi còn sống cũng từng một điệu múa mà nổi danh thiên hạ. Các ngươi, ai biết khiêu vũ thì lên trước đi. Nếu múa đẹp, ta cũng có thể không gϊếŧ.”

Lời này vừa dứt, lập tức có mấy nữ quỷ lướt ra, duyên dáng cúi chào những kẻ ngồi trên cao, rồi bắt đầu múa lượn, phô diễn thân hình xinh đẹp của mình. Cùng lúc đó, một luồng hương thơm lan tỏa trong không khí, những nam tử ngồi ở hai bên cũng bắt đầu vỗ tay tán thưởng để góp vui, trông chẳng khác nào một cuộc thi sắc đẹp.