Tiết Minh tuyệt vọng tột cùng, một bữa tiệc mà kéo dài năm năm mười năm, thì nàng cũng chẳng cần nghĩ đến chuyện ra ngoài nữa, cứ tự học kỹ năng xây nhà rồi sinh tồn nơi hoang dã này cho xong. Một đám quỷ chết rồi cũng không yên, toàn làm hại người tốt!
Lão già dẫn hai người lên tầng ba, từ một căn phòng chật hẹp lấy ra một chiếc hộp gỗ, hoàn thành giao dịch với Tiết Minh, sau đó dẫn người quay trở lại căn nhà nhỏ phía trước.
Khi đứng ở cửa, lão già dặn dò: "Tấm Tụ Dương Phù này, ngươi nhất định phải đợi sau khi ra ngoài mới được mở hộp, không được mở ở đây. Ngươi cứ đi theo đường cũ trở về là được. Chợ Quỷ tuy phồn hoa mê hoặc, nhưng ngươi tuyệt đối không được tham luyến nơi này. Xưa nay không ít người sống vô tình lạc vào đây, nhưng người có thể bình an ra ngoài lại rất ít. Nhớ kỹ, nhất định phải rời đi trước khi gà gáy, nếu không cho dù cuối cùng ngươi có ra được dương gian, cũng không còn là một người sống hoàn chỉnh nữa."
Tiết Minh vô cùng cảm động, liên tục cảm ơn, thầm nghĩ vẫn có quỷ tốt. Nàng ôm chiếc hộp trong lòng, vừa định gọi Ninh Thái Thần rời đi thì phía trước bỗng có tiếng xôn xao.
Ninh Thái Thần nghển cổ muốn xem náo nhiệt, Tiết Minh lại phản ứng rất nhanh, biết rằng náo nhiệt ở nơi này không đơn giản như vậy liền kéo Ninh Thái Thần định bỏ chạy. Nào ngờ vừa chạy được hai bước, bên cạnh đột nhiên xuất hiện hàng chục người mặc áo giáp, động tác nhanh như một cơn gió, trong nháy mắt đã bao vây hai người Tiết Minh ở giữa.
"Chạy cái gì?!" Một người đàn ông đi đầu bước nhanh tới, một tay bóp cằm Tiết Minh nhấc lên nhìn hai cái, quát: "Mang đi!"
"Ấy! Chờ đã, chờ đã! Có hiểu lầm gì không! Ta mới đến đây lần đầu, cũng không gây sự với ai, bắt ta làm gì!" Tiết Minh lập tức la lên, cảm thấy mình giống như một kẻ xui xẻo vừa rút mấy chục vạn từ ngân hàng, vừa ra cửa đã đυ.ng phải bọn cướp đã mai phục từ lâu.
Nàng ôm chặt chiếc hộp trong lòng, thầm nghĩ, nếu những người này nhắm vào bảo bối trong hộp của nàng, thì nàng cũng đành ngậm ngùi dâng đồ vật cho họ.
Nào ngờ những người này hoàn toàn không để ý nàng đang ôm thứ gì, chỉ một người bên trái một người bên phải giữ chặt tay nàng, không cho giải thích mà kéo nàng đi.
Ninh Thái Thần cũng sợ không nhẹ, lúc này cũng không dám giãy giụa, nói: "Mấy vị quỷ lão gia, có chuyện gì từ từ nói, ta và hiền đệ chỉ đi ngang qua đây thôi, bắt chúng ta làm gì?"
Rõ ràng đãi ngộ của hắn không tốt lắm, vừa nói xong đã bị đá vào đầu một cái, sau đó bị xách lên liền ngoan ngoãn, không nói nữa.
Một đám người áp giải hai người đi về phía trước, lúc đi qua Thiên Thượng Nhân Gian, lão già vẫn còn đứng ở cửa xem náo nhiệt, lúc này lão ta đưa tay ra, lại trực tiếp cướp lấy chiếc hộp trong lòng Tiết Minh.
Tiết Minh tức giận hét lên: "Này!"
Lão già thở dài: "Vị khách quý này, ngươi đến không đúng lúc rồi, hôm nay là ngày Ngọc Diện và Bách Nha hai vị Quỷ Vương tụ họp. Quỷ vương không đầu thích nhất là ăn đầu người sống, ngươi bị bắt thế này chắc chắn là đường chết. Thay vì để bảo bối bị người khác nhặt mất, thà rằng trả lại cho ta, còn có thể bán được giá tốt."
Mẹ kiếp lão già chết tiệt này, đúng là một tên gian thương. Tiết Minh thầm chửi rủa trong lòng, còn chưa kịp bày tỏ sự tức giận của mình thì đã bị áp giải vào một vùng sương mù, rồi trước mắt tối sầm lại, cảnh đường phố náo nhiệt vừa rồi biến mất, trước mặt biến thành một nhà tù.
Nàng và Ninh Thái Thần bị nhốt riêng. Trong phòng giam của Tiết Minh toàn là nữ tử, có lẽ đều là những người mới bị bắt, ai nấy đều có vẻ hoảng sợ.
Tiết Minh co rúm ở một góc lén quan sát, từ trong lời nói chuyện của họ, nàng mơ hồ nghe được những từ như "Ngọc Diện quỷ vương, Bách Nha quỷ vương", sau đó phát hiện ra ở đây thực ra người sống không nhiều, phần lớn các nữ tử hình như đều là ma, và tất cả mọi người đều có một điểm chung, đó là trẻ trung xinh đẹp.
Tiết Minh lòng nóng như lửa đốt, nghĩ rằng đêm nay đi một chuyến chẳng được gì thì thôi, lại còn bị bắt đến nơi này, nếu thời gian kéo dài đến sáng thì gay to! Nhưng lúc này nàng cũng không có cách nào khác, không dám tùy tiện gây rối, chỉ đành ngồi ở góc chờ đợi.
Sau đó, trong ngục lại có thêm mấy nữ tử nữa, gộp lại khoảng mười bảy, mười tám người. Mấy tên nam quỷ mặc áo giáp bay đến trước mặt, dùng gậy trong tay gõ vào l*иg sắt, mở khóa cửa rồi nói: "Tất cả ra ngoài, yên phận một chút, nếu còn gây sự nữa thì cho các ngươi hồn bay phách tán!"
Tất cả các nữ tử đều im lặng, xếp hàng ra khỏi cửa ngục. Tiết Minh cũng không còn cách nào khác, đành trà trộn vào đội ngũ đi theo, trên đường lén lút nhìn ngang ngó dọc, hy vọng có thể tìm được cách trốn thoát.
Sau khi ra khỏi nhà lao, lính canh xung quanh tăng lên không ít, trước sau vây chặt lấy các nữ tử. Tiết Minh còn vì nhìn lung tung mà bị quát một tiếng. Trong lòng nàng hoảng sợ, có chút tuyệt vọng đi theo mọi người, lại thấy con đường này càng đi càng sáng, cuối cùng đến trước một đại điện nguy nga tráng lệ.
Sau khi cửa điện mở ra, một nữ quỷ ăn mặc vô cùng lộng lẫy bay ra, phất tay với đám hộ vệ bảo họ chờ ở ngoài điện, rồi dẫn các nữ tử đi vào trong đại điện. Điện này được xây dựng lộng lẫy như hoàng cung, vừa bước vào đã nghe thấy tiếng nhạc tơ trúc réo rắt, vô số ngọn đèn lưu ly treo trên tường, ánh sáng phản chiếu làm cho những cây cột vàng óng trở nên cực kỳ sáng rực, chiếu đến mức mắt Tiết Minh đau nhói.
Sau khi đi qua mấy lớp rèm lụa màu đỏ khói, Tiết Minh liền nhìn thấy một bữa tiệc đang được tổ chức trong đại điện rộng lớn.
Các vũ nữ mặc trang phục đủ màu sắc đang múa lượn trên không, các loại nhạc cụ hòa quyện tạo ra những âm thanh du dương dễ nghe. Người trong điện chia làm hai bên, trên những chiếc bàn thấp bày đầy những món ngon vật lạ, mọi người đang cụng ly mời rượu, nói cười vui vẻ. Mà ở phía trước nhất đặt hai chiếc ghế cao, nằm trên mấy bậc thềm, phía nam và phía bắc đều có người ngồi.
Một người tóc dài màu đỏ rực, gương mặt thô kệch, trên mặt có một vết sẹo rất dài từ khóe mắt trái kéo xuống xương hàm dưới bên phải, gần như cắt ngang cả khuôn mặt, trông vô cùng dữ tợn đáng sợ. Hắn ta cởi trần, trên vai đậu một con quạ đen, lông vũ trên đầu con quạ cũng có một vệt đỏ.
Còn người kia, khiến Tiết Minh khi ánh mắt lướt qua liền dừng lại, lộ vẻ kinh ngạc.
Bởi vì người đàn ông ngồi trên ghế cao phía bắc có dung mạo vô cùng tuấn mỹ, mày mắt nhàn nhạt không chút gợn sóng, dường như cảm thấy bữa tiệc trước mắt thật vô vị.
Tuy nhiên, người này không hề xa lạ, chính là Ngọc Hạc.
Hắn áo trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh một nửa búi lên một nửa xõa trên người, đang ngồi với tư thế lười biếng. Hai bên trái phải đều có một mỹ nữ ngồi cạnh, một người rót rượu, một người bóc nho, sau lưng cũng có hai nữ tử đang chậm rãi phe phẩy chiếc quạt lớn trong tay. Trông giống như một tên công tử bột chìm đắm trong dịu dàng hương phấn, vô cùng phong lưu.
Khoảng cách khá xa, Tiết Minh ngẩng đầu mấy lần để xác nhận.
Lúc này lại nghe thấy gã mặt sẹo nói: "Ngọc Diện lang, mỹ nhân trước đó không hợp ý ngươi, ta đã cho người đi tìm những người mới đến, ngươi xem thử, có ai vừa mắt không?"