Chợ quỷ La Sát rất giống một nơi như ảo ảnh trên sa mạc. Trước khi vào, Tiết Minh còn tưởng nơi này quỷ khí lượn lờ, âm u quỷ dị, ai ngờ khi đứng ở đây mới phát hiện, nơi này vô cùng náo nhiệt, những chiếc đèn l*иg đủ màu sắc treo dày đặc, chiếu sáng con phố tấp nập. Những người đi lại trên phố phần lớn cũng có dáng vẻ bình thường, có người ăn mặc lộng lẫy châu ngọc đầy người, có người gầy gò ốm yếu áo quần rách rưới; lúc thì là tiếng rao hàng khản cổ của người bán hàng rong, lúc thì là những cuộc cãi vã ồn ào trên phố, bề ngoài trông không khác gì thế gian.
Tiết Minh không hiểu rõ về chợ quỷ La Sát, chỉ nghe cái tên này cũng biết đây không phải là nơi tốt lành gì đối với người sống. Nàng cẩn thận bước vào con phố, phát hiện những người qua lại bên cạnh đều tự giác tránh né nàng, không hề xảy ra va chạm, thậm chí không có bất kỳ ánh mắt khác thường nào chiếu tới.
Cứ như thể nàng cũng đã hòa nhập vào chợ quỷ này, trở thành một trong số những con quỷ ở đây.
Nàng mơ hồ cảm thấy thứ đeo trên cổ mình đã phát huy tác dụng, chỉ không biết thứ này rốt cuộc từ đâu mà có, và trong khoảng thời gian nàng mất trí nhớ, nàng đã đi đâu.
Nơi gọi là Thiên Thượng Nhân Gian này không khó tìm, Tiết Minh chỉ cần tùy tiện kéo hai người qua đường hỏi một chút, liền thuận lợi đến trước cửa tiệm. Đó là một ngôi nhà rất bình thường, khoảng chừng một gian mặt tiền, dưới mái hiên treo một chiếc đèn l*иg, trước cửa dựng một tấm biển, trên đó viết bốn chữ "Thiên Thượng Nhân Gian".
Vốn còn nghĩ đặt một cái tên như vậy, cửa hàng phải xa hoa đến mức nào chứ, kết quả lại là một nơi như thế này, làm chuồng heo heo còn chê nhỏ nữa đấy. Tiết Minh xách vạt áo bước lên bậc thềm, vừa giơ tay lên chưa kịp gõ, cửa đã tự mở ra, một gương mặt hiền từ thò ra, cười nói với Tiết Minh: "Quý khách, mời vào trong nói chuyện."
Trong lòng Tiết Minh cảm thấy inh ngạc, sau khi trải qua nhiều chuyện kỳ lạ, nàng đã học được cách giữ bình tĩnh. Chỉ có Ninh Thái Thần là vẫn chưa được quen lắm, kinh ngạc nói: "Chủ quán này sao biết có người ở cửa vậy?"
Tiết Minh khẽ lắc đầu, không đáp lại, cất bước vào trong nhà. Trong nhà trông cũng không lớn, hai bên đặt những kệ cao chống đỡ mái nhà, giữa nhà là một chiếc bàn, lối đi rất hẹp, chỉ đủ cho một người qua. Ninh Thái Thần nói: "Lão nhân gia, nơi này dùng để làm gì vậy ạ?"
Ông lão đó trông tính tình hiền lành, cười hề hề nói: "Thứ gì ta cũng bán, thứ ngươi muốn mua, chỉ cần trả nổi giá, ta đều có."
"Ồ?" Ninh Thái Thần hứng thú, hỏi: "Vậy nếu ta muốn mua ngôi vị cửu ngũ chí tôn, ông cũng bán được sao?"
Ông lão đó đứng sau bàn, nghe vậy liền ngẩng đầu lườm Ninh Thái Thần một cái, "Ngươi đúng là dám đòi, cho dù ta bán cho ngươi, ngươi cũng không có mệnh đó mà hưởng đâu."
Tiết Minh kéo Ninh Thái Thần lùi lại một bước, tự mình tiến lên, chống tay lên bàn nói: "Lão tiên sinh, chỗ ngài có Tụ Dương Phù không?"
Ông lão nhướng mí mắt nhìn nàng: "Có thì có, nhưng thứ này đắt lắm đấy."
"Ta được cao nhân chỉ điểm, nói rằng chỉ cần mang vật này đến, là có thể mua được Tụ Dương Phù từ tay ngài." Tiết Minh vừa nói, vừa lấy từ trong lòng ra cây cỏ non mà Du Âm đưa cho nàng, huơ huơ trước mặt ông lão: "Ngài xem thử xem."
Ai ngờ ông lão đó nhìn thấy cây cỏ non, mắt liền sáng rực lên: "Ối chà, là bảo bối!"
Ông ta vội vàng làm một tư thế "mời", mở một cánh cửa phía sau, dẫn Tiết Minh và Ninh Thái Thần tiếp tục đi vào trong.
Đi vào trong mới biết, thì ra bên trong lại có một thế giới khác. Tiết Minh bước qua cửa, đi một đoạn hành lang dài, rồi tầm mắt đột nhiên mở rộng, trước mặt hiện ra một tòa lầu hình tròn bảy tầng, ánh vàng lấp lánh, vô cùng tráng lệ. Mỗi tầng đều đứng đầy những người bận rộn, không biết đang vận chuyển thứ gì, tiếng huyên náo ồn ào, cảnh tượng vô cùng kinh ngạc.
"Lão tiên sinh, tòa lầu này của ngài đúng là thâm tàng bất lộ nha!" Tiết Minh kinh ngạc thốt lên. Chẳng trách vừa rồi khẩu khí lớn như vậy, nói gì cũng bán được, xem ra có lẽ cũng không khoác lác bao nhiêu.
Đang nói, bỗng nhiên bên cạnh truyền đến tiếng đồ sứ vỡ, ngay sau đó là một trận ồn ào. Tiết Minh quay đầu nhìn lại, thấy bên cạnh có những chiếc xe xếp ngay ngắn, trên xe đặt những vò rượu lớn, mỗi vò cao bằng nửa người. Vừa rồi vỡ chính là một trong những vò rượu đó, rượu chảy lênh láng trên đất, trong không khí lan tỏa mùi hương rượu.
Ninh Thái Thần ngửi ngửi, khen: "Rượu ngon quá."
Ông lão chạy vội qua mắng đám tiểu quỷ khuân rượu một trận xối xả, mặt mày đỏ bừng vì tức giận quay lại, xoa xoa tay cười với Tiết Minh: "Rượu này dùng trong yến tiệc Vạn Quỷ, thiếu một vò cũng không được, nên phải mau chóng sắp xếp xử lý, làm lỡ thời gian của cô, mong cô lượng thứ."
Tiết Minh vừa nghe, vội vàng thuận theo lời ông ta hỏi: "Lão tiên sinh, yến tiệc Vạn Quỷ này là thế nào vậy ạ?"
"Lạ thật, người sống như cô mà cũng hỏi chuyện của người chết à." Ông lão dẫn Tiết Minh lên lầu, đáp: "Mấy hôm trước Quỷ Hoàng đột nhiên băng hà, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, sau đó Tứ Đại Quỷ Vương tụ họp tại đây tổ chức yến tiệc Vạn Quỷ, hẳn là để bầu ra Quỷ Hoàng mới."
"Làm gì mà trịnh trọng thế?" Tiết Minh thầm kinh ngạc, cứ tưởng đám quỷ này chỉ tùy tiện bay qua bay lại, không ngờ bên trong lại có cả một hệ thống hẳn hoi.
Tiết Minh không quan tâm ai làm Quỷ Hoàng, chỉ canh cánh trong lòng không biết Quỷ Vực khi nào mới được giải trừ, "Vậy yến tiệc này phải kéo dài đến bao giờ?"
"Ai mà biết được?" Ông lão nói: "Tứ Đại Quỷ Vương tranh giành công khai, đấu đá ngấm ngầm đã lâu, vốn dĩ khi Quỷ Hoàng còn tại vị thì còn duy trì được vẻ hòa bình giả tạo, nay rắn mất đầu chính là lúc hỗn loạn, cuối cùng không tránh khỏi một trận đấu đá sinh tử."
Sau đó ông ta buột miệng nói: "Nhanh thì một năm nửa năm, chậm thì năm năm mười năm, đều có khả năng cả."