Theo như lời nói của Ninh Thái Thần, ban ngày hắn đã gõ cửa phòng Tiết Minh ba lần, lần lượt vào giờ cơm trưa, sau bữa cơm trưa và lúc hoàng hôn.
Ninh Thái Thần bảo gã sai vặt chuẩn bị cơm trưa xong, thấy Tiết Minh mãi không ra khỏi phòng, bèn tự mình đi gõ cửa, thử đẩy nhưng không mở được, gọi mấy tiếng ngoài cửa cũng không thấy ai đáp lại. Hắn nghĩ Tiết Minh quá mệt, nên không làm phiền nữa. Sau khi ăn cơm trưa xong, hắn lại gọi một lần nữa, vẫn không ai để ý tới.
Lúc này, đúng lúc hai người hầu còn lại dưới trướng Triệu Sinh đang thu dọn hành lý chuẩn bị bỏ trốn, Ninh Thái Thần đuổi theo khuyên nhủ vài câu, thuật lại những lời Tiết Minh đã nói trước đó cho hai người hầu, vốn định khuyên họ đừng đi lung tung, kết quả lại khiến hai người sợ đến tè ra quần, chạy còn nhanh hơn ai hết.
Sau đó, vào lúc hoàng hôn, Ninh Thái Thần lại đến gõ cửa phòng Tiết Minh, lần này thì gõ mở được. Tiết Minh mở cửa phòng ra chỉ nói với Ninh Thái Thần một câu "ra ngoài một lát", không giải thích chuyện mình ngủ cả ngày trong phòng. Sau đó nàng xoay người bỏ đi, Ninh Thái Thần nghĩ đến lúc sáng nàng đi đường hai chân còn run lẩy bẩy, không có gậy chống thì khó đứng vững, lúc này nhìn bước chân lại vô cùng nhanh nhẹn thì không khỏi nghi ngờ, đuổi theo nửa hành lang, vừa rẽ qua góc tường đã không thấy bóng dáng nàng đâu, không biết nàng đã đi đâu.
Tiết Minh nghe đến đây đã thấy toàn thân lạnh toát, lông tóc dựng đứng. Trong ký ức của nàng hoàn toàn không có những chuyện này, nàng chỉ nhớ mình uống nước xong thì ngủ thϊếp đi, mở mắt ra đã thấy trời tối, hoàn toàn không nhớ giữa chừng có tỉnh lại đi ra ngoài.
Sự việc đột nhiên trở nên kỳ quái, Tiết Minh tiếp tục truy hỏi sau đó thế nào.
Ninh Thái Thần nói Tiết Minh rời đi khoảng một khắc, lúc trở về trông không có gì thay đổi, hắn kéo Tiết Minh lại hỏi, Tiết Minh chỉ nói: "Hiền huynh, ban đêm ta sẽ rời đi một chuyến, nếu sau ba tiếng gà gáy ta không trở về, huynh hãy đốt một đống lửa trước cửa phòng ta, gọi tên của ta."
Ninh Thái Thần nói đến đây, Tiết Minh đã sợ đến toát mồ hôi lạnh, trong lòng cũng không hoàn toàn tin tưởng, dù sao những chuyện này đều không xuất hiện trong ký ức của nàng, ai biết có phải là lời nói một phía của Ninh Thái Thần, nói ra để lừa người hay không?
Tuy nhiên, những chuyện Ninh Thái Thần kể tiếp theo càng khiến da đầu nàng tê dại.
Hắn nói lúc đó hắn đã hỏi Tiết Minh đi đâu, Tiết Minh nói đó là một nơi chỉ có người chết mới có thể đến, Ninh Thái Thần nghe vậy tự nhiên níu người lại truy hỏi không ngừng, hỏi nàng một người sống làm sao có thể đến nơi đó, có lẽ Tiết Minh bị truy hỏi đến phát cáu, bèn trả lời rằng thứ nàng đeo trên cổ có thể giúp nàng đến đó.
Tiết Minh nghe đến đây, lập tức đưa tay lên cổ sờ soạng. Lần sờ này quả thực khiến nàng sờ thấy một sợi dây mảnh, nàng sợ đến toàn thân run lên, vội vàng dùng ngón tay móc sợi dây kéo ra, thì thấy đó là một sợi dây màu đỏ, vị trí trước ngực có treo một chiếc túi gấm màu vàng chỉ bằng nửa lòng bàn tay, rất mỏng, cầm vào gần như không có trọng lượng.
Nàng không ngờ trên người mình lại thật sự có đeo thứ gì đó, vừa rồi lúc bị Nhϊếp Tiểu Thiến tìm đến cửa đã sợ quá mức, lăn xuống giường liền bỏ chạy thục mạng, hoàn toàn không để ý trên cổ có đeo thứ gì.
Tiết Minh kinh hãi bóp nhẹ, sờ thấy trong chiếc túi gấm nhỏ này dường như có đựng một thứ gì đó giống như hạt châu, tròn tròn, hơi cứng. Chuyện này cũng quá kỳ quái rồi, Tiết Minh sợ đến toát mồ hôi lạnh, trừng mắt không biết nên nói gì.
Tiếp theo là tình hình của Ninh Thái Thần. Hắn cảm thấy biểu hiện ban ngày của Tiết Minh quá kỳ lạ, lại nghĩ đến trong miếu có ma nên sợ hãi trằn trọc không ngủ được, mãi đến khi phòng của Tiết Minh bên cạnh vang lên tiếng động lớn, hắn mới hoảng hốt bò dậy xem xét. Vừa ra khỏi cửa đã thấy bóng lưng Tiết Minh chạy như điên, ngay cả giày cũng không mang, nhanh như bay, giống như đang chạy trốn vậy.
Không phải giống, mà chính là chạy trốn! Tiết Minh làm một động tác tay, ngắt lời Ninh Thái Thần, hỏi: "Huynh chỉ nhìn thấy ta? Không nhìn thấy thứ gì khác sao? Thứ theo sau ta huynh không nhìn thấy à?"
Ninh Thái Thần mờ mịt lắc đầu: "Chỉ có đệ thôi, ta lo đệ xảy ra chuyện nên mới đi theo, thấy đệ đâm đầu vào tường mà vào, nên ta liền đâm vào theo luôn, may mà không lạc mất đệ!"
Tiết Minh vô cùng kinh ngạc, lúc này đã bị một loạt chuyện này làm cho hồ đồ. Thì ra Ninh Thái Thần căn bản không nhìn thấy Nhϊếp Tiểu Thiến sao? Chẳng trách sau khi vào miếu mấy ngày nay Nhϊếp Tiểu Thiến cứ quấn quít lấy nàng mà không đi tìm Ninh Thái Thần, hóa ra một người một ma này có lẽ không ở cùng một chiều không gian, không nhìn thấy nhau, nên mới bình an vô sự.
Ninh Thái Thần nhìn quanh bốn phía, thấy Tiết Minh im lặng hồi lâu, trên mặt cũng thoáng hiện vẻ sợ hãi, hỏi: "Hiền đệ, chúng ta làm sao trở về đây?"
Tiết Minh hơi hoàn hồn, quay đầu nhìn lại, thấy sau lưng không có bức tường lúc đâm vào, mà là một vùng hoang dã bao phủ bởi sương đen, đi ngược lại chắc chắn không thể trở về được. Nàng thầm nghĩ lúc này cũng không thể nghĩ nhiều như vậy được nữa, vẫn là lấy được Tụ Dương Phù trước đã, nàng quay đầu hỏi: "Nếu trước đó ta đã dặn huynh sau ba tiếng gà gáy không thấy ta trở về thì đốt lửa trước cửa phòng ta, vậy huynh theo vào đây rồi, ai đốt lửa cho ta?"
Ninh Thái Thần nói: "Hiền đệ yên tâm, ta đã dặn dò chuyện này cho Xuân Dạ và Thu Sinh rồi."
Cũng coi như hắn suy nghĩ chu đáo. Tiết Minh gật đầu, nói: "Vậy huynh theo sát ta, chúng ta vào xem thử."