Chương 34: Chợ quỷ La Sát

Nàng chỉ nhắm mắt một cái, mà lại ngủ từ ban ngày đến tận khi mặt trời lặn, chút ánh sáng le lói còn sót lại chỉ miễn cưỡng giúp nàng nhìn rõ tình hình trong phòng. Chỉ thấy Nhϊếp Tiểu Thiến đang đứng ở cửa, vết sẹo đỏ dữ tợn trên mặt vẫn chưa biến mất, mười đầu ngón tay mọc ra những móng vuốt vừa đen vừa dài sắc lẻm, khí đen lúc ẩn lúc hiện quấn quanh người nàng ta.

Nhϊếp Tiểu Thiến tuy có dung mạo xinh đẹp, nhưng suy cho cùng vẫn là ác quỷ, sau khi nhiễm lệ khí, vẻ ngoài trở nên âm u đáng sợ, chỉ cần nhìn một cái cũng đủ khiến người ta sợ đến mềm chân. Nàng ta hung tợn nhìn chằm chằm Tiết Minh, gằn giọng nói: "Ta còn sợ cô đã đến địa phận hoa sen trước khi trời tối, không ngờ lá gan cô cũng không nhỏ, dám ở đây đợi ta."

Tiết Minh sợ đến mức luống cuống tay chân bò dậy, muốn khóc mà không có nước mắt, thầm nghĩ phen này chết chắc rồi. Nàng đã sớm nghĩ đến Nhϊếp Tiểu Thiến chắc chắn sẽ đến tìm nàng báo thù khi trời tối, vốn định chợp mắt một lát rồi đi tìm Ngọc Hạc, nào ngờ lại ngủ một mạch đến tối. Lúc này cũng không kịp suy nghĩ nguyên nhân là gì, chỉ thấy Nhϊếp Tiểu Thiến hét lên một tiếng rồi lao tới, dải lụa trắng từ hai tay áo phóng ra, chia làm hai bên trái phải bay vụt về phía Tiết Minh.

Nàng né tránh theo bản năng, lộn một vòng lăn xuống gầm giường, nghe thấy một tiếng nổ lớn sau lưng, quay đầu nhìn lại, chiếc giường đã bị dải lụa đánh nát bét.

Tiết Minh toát mồ hôi lạnh, thứ này mà quất trúng người, chắc có thể đánh xương cốt nàng thành bún mất. Nàng tìm đúng khoảng trống, bò dậy rồi bỏ chạy, vậy mà lại thật sự thoát được khỏi tay Nhϊếp Tiểu Thiến, lao ra khỏi cửa.

Lúc này, chân trời bên ngoài chỉ còn lại một vệt sáng cuối cùng, phần lớn bầu trời đã nhuốm màu đêm, tầm nhìn cũng trở nên hạn chế. Tiết Minh hoàn toàn không kịp xỏ giày, chân trần chạy như điên dưới mái hiên. Gió lạnh thổi táp vào lưng nàng, là Nhϊếp Tiểu Thiến đang đuổi theo phía sau.

Tiết Minh đột nhiên nhận ra, đôi chân của nàng đã hồi phục trạng thái bình thường! Không còn run rẩy như bị Parkinson giống buổi sáng, đến đi lại cũng khó khăn nữa, ngược lại, sau khi tỉnh dậy từ giấc ngủ này, toàn thân nàng tràn đầy sức lực, tinh thần phấn chấn, lại như được Bolt nhập, chạy nhanh như bay, thật đúng là làm Nhϊếp Tiểu Thiến thật sự không đuổi kịp.

Tuyến đường này Tiết Minh đã chạy mấy lần nên rất quen thuộc, chỉ có điều Nhϊếp thật đúng là hung dữ hơn những con quỷ đã đuổi theo nàng trước đó, khoảng cách ban đầu tạo ra nhờ tranh thủ thời gian bỏ chạy cũng nhanh chóng bị nàng ta đuổi kịp. Dải lụa trắng như rắn bay múa lượn điên cuồng trên không, lao về phía người Tiết Minh.

Tiết Minh cảm thấy sau gáy có gió thổi tới, mơ hồ biết có thứ gì đó đang lao đến cực nhanh. Khóe mắt nàng nhìn thấy tia ráng chiều cuối cùng nơi chân trời đã tắt hẳn, màn đêm hoàn toàn bao phủ bầu trời. Nàng cắn răng, đột nhiên đâm đầu vào bức tường bên cạnh, còn không quên đưa hai tay lên ôm đầu bảo vệ.

Du Âm từng nói, sau khi trời tối, cứ đâm đầu vào bức tường hướng Đông là có thể vào được chợ quỷ La Sát. Ban đầu Tiết Minh còn nghi ngờ, nhưng nàng phát hiện cơ thể mình đã hoàn toàn hồi phục sau khi uống nước trong túi nước, cộng thêm tình hình trước mắt vô cùng cấp bách, căn bản không thể thoát khỏi tay Nhϊếp Tiểu Thiến để chạy đến chỗ Ngọc Hạc, vì vậy nàng chỉ đành cắn răng đánh liều một phen.

Chỉ nghe một tiếng gió rít gào lướt qua tai, Tiết Minh cảm thấy trước mắt tối sầm lại, dường như đã lao vào một không gian hư vô. Giây tiếp theo, tiếng gió mang theo vô số âm thanh ồn ào, đủ loại tiếng rao hàng vang lên không ngớt. Nàng mở mắt ra, liền thấy trước mặt là một khung cảnh đèn đuốc sáng trưng, hai bên đường là những sạp hàng san sát kéo dài hút tầm mắt, trên đường người qua lại tấp nập, vô cùng náo nhiệt.

Cách nàng vài bước chân về phía trước có một tấm bia ngọc cao hơn cả người nàng, trên đó khắc bốn chữ lớn rồng bay phượng múa: Chợ quỷ La Sát.

Nàng còn chưa kịp phản ứng, phía sau đã vang lên một giọng nói kinh ngạc. Nàng tưởng là Nhϊếp Tiểu Thiến, vội vàng quay đầu lại nhìn, không ngờ lại thấy Ninh Thái Thần cũng theo vào đây.

Hắn đầy kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, vội vàng chạy đến bên cạnh Tiết Minh, gấp giọng nói: "Hiền đệ, thật sự là đệ! Vừa rồi ta thấy đệ lao ra khỏi cửa, ta đuổi theo gọi ở phía sau mà không thấy đệ đáp lại, sợ đệ xảy ra chuyện gì nên đi theo xem sao... Nơi này là đâu vậy?!"